Chương 10: Thói quen được nuông chiều

Từ sau chuyện của Trình Mẫn, cuộc sống lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Ít nhất, Tống Thanh Du nghĩ là như vậy.

Cô không còn thấy người đàn ông ấy xuất hiện trước cửa nhà nữa. Những lần đi chợ, đi làm về muộn, cũng không còn ai tiện tay giúp đỡ. Căn nhà nhỏ lại chỉ còn hai người, yên ắng đến mức mỗi tiếng động đều trở nên quen thuộc.

Thanh Du không cảm thấy thiếu thốn.

Ngược lại, cô còn thấy nhẹ nhõm.

Cô từng nghĩ thoáng qua, có lẽ Trình Mẫn dạo này bận rộn, rồi nhanh chóng bỏ qua. Cuộc sống của cô vốn dĩ không cần thêm người khác chen vào.

Chỉ là cô không để ý rằng, từ lúc thế giới bên ngoài lùi xa, Lục Trầm lại tiến gần hơn một chút.

Cậu bắt đầu hình thành những thói quen rất nhỏ.

Cuối tuần được nghỉ học, cậu vẫn dậy rất sớm, đứng tựa cửa, nhìn cô thay giày chuẩn bị đi làm.

“Chị đi làm mấy giờ về?”

“Khoảng sáu giờ chiều.”

“Không được về muộn.”

Giọng nói không phải là nhõng nhẽo, mà là bình thản đến kỳ lạ.

Thanh Du bật cười:

“Em đang dặn dò chị đấy à?”

Cậu nhìn cô, không cười.

“Em chờ chị ở nhà.”

Giọng điệu không cho phép cô từ chối.

Nhưng cô lại vô thức gật đầu:

“Ừm, chị sẽ về đúng giờ.”

----------------------

Ở trường, Lục Trầm vẫn là đứa trẻ khiến giáo viên vừa yêu thích vừa dè chừng.

Học rất nhanh.

Nhớ rất tốt.

Nhưng không hòa đồng.

Có lần, giáo viên gọi điện cho Thanh Du.

Cô giáo do dự một chút rồi nói:

“Lục Trầm em ấy... hơi khó tiếp cận. Không quá hòa đồng với bạn bè.”

Thanh Du im lặng vài giây:

“Em ấy quen như vậy rồi. Ở nhà em ấy cũng rất ít nói.”

Cô giáo hạ thấp giọng:

“Nhưng..."

“Em ấy rất nhạy cảm với việc cô bị nhắc tới. Chỉ cần bạn nào hỏi nhiều đến cô, em ấy liền phản ứng.”

Thanh Du ngạc nhiên:

“Phản ứng?”

Cô giáo vội nói:

“Không đánh nhau...”

“Chỉ là... ánh mắt rất đáng sợ.”

...

Cúp máy, Thanh Du nhìn Lục Trầm đang ngồi học bài ở bàn nhỏ cạnh cửa sổ.

Ánh nắng rơi lên gương mặt cậu, làm mềm đi đường nét sắc sảo ấy. Trông cậu rất ngoan ngoãn, yên tĩnh, không giống chút nào với lời mô tả kia.

Cô tự nhủ: Chắc là giáo viên nghĩ nhiều.

-------------------

Buổi tối mỗi ngày, cô dạy cậu làm bài tập.

Lục Trầm viết chữ rất đẹp, từng nét đều đặn, ngay ngắn. Khi viết sai một chữ, cậu dừng lại, xóa đi, viết lại, không cáu gắt, không bực bội.

Thanh Du nói đùa:

“Em cầu toàn ghê.”

Cậu đáp:

“Chị thích sạch sẽ.”

Cô sững người.

“Sao em biết?”

Cậu ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt rất bình thản:

“Em để ý.”

Câu trả lời khiến cô không biết nói gì thêm.

---------------------

Mỗi lần đến giờ ngủ, Lục Trầm lại có thói quen mới.

Cậu ngồi trên giường, không nằm xuống ngay, mà nhìn Thanh Du sắp xếp đồ đạc.

“Chị.”

“Hửm?”

Cậu nói rất chậm:

“Nếu sau này...”

“Có người tới đưa em đi... chị có đồng ý không?”

Câu hỏi ấy khiến tay cô khựng lại.

Cô quay lại, cố gắng giữ giọng bình thường.

“Em lại nghĩ linh tinh gì thế?”

“Không có chuyện đó, em là em trai của chị mà."

Cậu cúi đầu, giọng nhỏ lại:

“Em hỏi thôi.”

“Em không thích ở chỗ khác.”

Thanh Du mềm giọng:

“Chị biết.”

“Ở đây là nhà em, và sẽ mãi mãi là nhà của em.”

Từ nhà ấy, khiến Lục Trầm khẽ cong môi.

---------------------

Đêm đó, trời trở gió.

Thanh Du đang ngủ thì cảm thấy có người chạm vào tay mình.

Cô mở mắt.

Lục Trầm đứng bên giường, trong bóng tối, gương mặt nửa sáng nửa tối.

Cô hỏi, giọng còn ngái ngủ:

“Em mơ à?”

Cậu không trả lời ngay.

Một lát sau, cậu mới nói:

“Chị sẽ luôn ở bên cạnh em chứ?”

Cô không hiểu tại sao lúc nào cậu cũng hỏi câu hỏi đó.

Nhưng cô vẫn dịu dàng vừa nói vừa kéo chăn ra:

“Em lên đây đi.”

"Chị sẽ không đi đâu hết."

Không chút do dự.

Lục Trầm leo lên giường, nằm sát bên cô, rất ngoan, không cử động.

Hơi ấm quen thuộc bao lấy cậu.

Trong bóng tối, đôi mắt cậu mở ra, tỉnh táo đến lạ.

Chỉ cần mình cần.

Cô sẽ cho.

Sự nuông chiều ấy, lặp đi lặp lại, từng chút một, đã trở thành quyền lợi ngầm trong lòng Lục Trầm.

Cậu không cần ép buộc.

Không cần đe dọa.

Chỉ cần yếu đi một chút, im lặng một chút, nhìn cô lâu hơn một chút.

Thanh Du sẽ tự nguyện nhường bước.

Cậu xoay người, khẽ nắm lấy vạt áo cô trong giấc ngủ.

Không siết chặt.

Chỉ giữ trong tay.

Giống như giữ một thứ vốn dĩ đã thuộc về mình.

Và từ khoảnh khắc ấy, Lục Trầm bắt đầu hiểu ra một điều rất quan trọng:

Chiếm hữu không cần phải dùng lực.

Chỉ cần khiến người đó quen với sự tồn tại của mình.