Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chiếm Hữu

Chương 1: Nhặt được cậu bé trong mưa (1)

Chương Tiếp »
Mưa rơi từ chiều, đến tối thì nặng hạt hơn, từng giọt đập xuống mái tôn cũ kỹ phát ra âm thanh trầm đυ.c, dai dẳng như không có điểm dừng.

Con hẻm nhỏ nơi Tống Thanh Du sống ngập một lớp nước mỏng, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt, run rẩy như sắp tắt.

Cô ôm túi gạo vừa mua về, bước chậm rãi. Đã quen với cuộc sống một mình, nên những buổi tối thế này với cô vốn dĩ không có gì đặc biệt. Cha mẹ mất sớm, căn nhà nhỏ chỉ còn lại tiếng gió và tiếng mưa làm bạn. Cô từng nghĩ, có lẽ cả đời này cũng sẽ như vậy, bình lặng, đơn độc, không ai chờ đợi, cũng không cần chờ đợi ai.

Cho đến khi cô nghe thấy tiếng động.

Không phải tiếng mèo kêu, cũng không phải tiếng rác bị gió thổi. Đó là một âm thanh rất nhỏ, rất yếu, bị mưa nuốt chửng gần hết, giống như tiếng thở gấp bị kìm nén.

Tống Thanh Du dừng bước.

Trực giác khiến cô quay đầu nhìn về phía góc tường cuối hẻm. Ở đó, dưới mái hiên sứt mẻ của một căn nhà bỏ hoang, có một bóng người co ro, nhỏ đến mức gần như hòa lẫn vào bóng tối.

Cô do dự một giây.

Rồi bước lại gần.

Một cậu bé đang ngồi ôm gối, cả người ướt sũng. Áo mỏng dính sát vào thân thể gầy gò, mái tóc đen bết nước che gần hết gương mặt. Chỉ có đôi mắt của cậu khi ngẩng lên nhìn cô là sáng một cách khác thường, như dã thú non bị dồn vào đường cùng.

Ánh mắt ấy khiến cô khựng lại.

Không phải sợ hãi, mà là... chấn động.

Cậu bé nhìn cô không chớp, không khóc, cũng không cầu xin. Chỉ là nhìn, chăm chú đến mức như muốn khắc sâu gương mặt cô vào trong đầu.

Cô lên tiếng, giọng bị mưa làm cho khàn đi.

“Em...”

“Em sao lại ngồi ở đây?”

Không có câu trả lời.

Cậu bé siết chặt đầu gối hơn, móng tay bấm sâu vào da. Trên cánh tay gầy lộ ra vài vết bầm tím cũ mới chồng chéo, màu sắc lộn xộn như dấu vết của những ngày dài bị bỏ quên.

Tim cô nhói lên.

Cô vốn không phải người hay xen vào chuyện người khác. Cuộc sống của chính mình còn chưa chắc đã lo xong. Nhưng khoảnh khắc ấy, giữa mưa lạnh và ánh đèn chập chờn, cô không thể quay lưng.

Cô cởϊ áσ khoác, che lên đầu cậu bé.

Cậu run lên một cái rất khẽ, như bị chạm vào điều cấm kỵ. Nhưng rồi, sau vài giây, cậu không đẩy ra. Trái lại, cậu nắm lấy vạt áo cô, rất chặt.

Chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

“Không sao rồi.”

Cô nói, như nói với cậu, cũng như nói với chính mình.

“Chị ở đây.”

Hai chữ chị ở đây thốt ra nhẹ nhàng, nhưng lại giống như một sợi dây vô hình, lặng lẽ buộc lấy cậu.
Chương Tiếp »