Chương 5

Dù cô có giãy giụa thế nào thì chút sức lực ấy đối với anh cũng chỉ như muối bỏ bể. Hoàn toàn không thể làm anh lung lay dù chỉ một chút, cô bị anh đè chặt dưới thân.

Bàn tay anh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đáy mắt ngập tràn du͙© vọиɠ chiếm hữu điên cuồng.

“Em sợ cái gì, có phải chúng ta chưa từng làm chuyện đó đâu. Lúc lén lút bỏ trốn thì có thấy em sợ đâu.”

Nam Sên Sênh nhìn ánh mắt nguy hiểm của anh, nghĩ đến sự điên cuồng của anh ở trên giường.

Cô nén nỗi sợ hãi, nói với anh: “Tôi không thích anh, cũng không yêu anh. Tôi không muốn làm chim hoàng yến bị anh nuôi nhốt, tôi muốn về nhà thì có gì sai chứ.”

“Babe à.” Tư Đồ Kiêu nói với giọng điệu lưu manh xấu xa: “Đã dây vào tôi rồi thì em đừng nên nghĩ đến chuyện bỏ trốn nữa.”

Cô vội vàng biện giải với anh: “Nhưng lúc đó là tôi cứu anh, tôi đâu có cố ý trêu chọc anh.”

Người đàn ông khẽ nhếch môi, mở miệng nói đầy vẻ cợt nhả và tàn nhẫn: “Khoảnh khắc em chủ động cứu tôi, chính là đang trêu chọc tôi rồi.”

Nam Sên Sênh nghẹn họng, suy nghĩ dần dần bay xa.

Mới 1 tháng trước, cô còn đang ở rừng Hắc Vụ nơi biên giới nước A để tìm thuốc cho ông nội.

Gần nửa năm nay, sức khỏe của ông nội càng lúc càng không bằng trước kia, ngày một yếu đi, bệnh tình ngày một nghiêm trọng.

Cô đã tra cứu khắp các sách y, dùng hết mọi cách, cuối cùng cũng tìm được vài phương thuốc thích hợp để bồi bổ cơ thể, làm dịu bệnh tình cho ông nội.

Trong đó có vài vị thuốc hiếm gặp, chỉ có rừng Hắc Vụ mới có khả năng có.

Rừng Hắc Vụ ở biên giới nước A.

Nó nằm vắt ngang biên giới nước A và nước Nam Châu, trải dài hàng triệu cây số, là một ngọn núi ranh giới.

Từ lưng chừng núi trở lên là rừng cây độc rậm rạp che khuất mặt trời, từ lưng chừng núi trở xuống là đầm lầy trải dài bất tận, trong rừng thì dây leo độc mảnh khảnh chằng chịt.

Khắp nơi trong khu rừng nguyên sinh này đều rình rập nguy hiểm, nhưng cũng ẩn chứa đủ loại thuốc Đông y quý hiếm.

Cũng chính tại nơi đó, trên đường đi tìm thuốc, cô tình cờ gặp và cứu mạng Tư Đồ Kiêu, tên ác ma điên cuồng nham hiểm này...

Cô xử lý vết thương cho anh, bôi thuốc băng bó, giúp anh nhặt lại một cái mạng.

Đột nhiên, không biết từ đâu xuất hiện một đám đông đàn ông cao to vạm vỡ, tướng mạo thô kệch, gương mặt lai tây, tay lăm lăm súng ống đi tới.

Bọn họ cung kính cúi đầu trước người đàn ông, dùng tiếng nước Nam Châu lưu loát gọi anh là “Gia”.

Người đàn ông bình tĩnh ra lệnh cho thuộc hạ bắt lấy cô đưa lên chiến cơ vũ trang, ép buộc đưa cô rời khỏi rừng Hắc Vụ, rời xa đất nước của cô.

Cô cứu anh một mạng, gã điên đó lại lập tức dùng vũ lực chiếm đoạt cô, giam cầm cô.