Nam Sên Sênh không kìm được mà nuốt nước bọt.
Anh tàn bạo khát máu như vậy, bị anh bắt về, anh sẽ hành hạ cô ra sao đây...
Liệu có phải sẽ đánh gãy hai chân cô, hay móc tim cô ra không...
Cô vẫn chưa muốn chết.
Năm nay cô mới 22 tuổi, cuộc đời cô còn chưa đi hết một nửa chặng đường.
Cô phải về nước của mình.
Chồng chưa cưới vẫn đang đợi cô.
Ông nội bệnh nặng liệt giường, càng đang mong ngóng cô mang thuốc về để chữa bệnh.
Nghĩ đến đây, cô cố gắng thuyết phục gã điên trước mặt: “Tư Đồ Kiêu, anh muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có. Tại sao anh cứ nhất quyết phải ép buộc tôi làm gì, anh thả tôi đi đi mà.”
Người đàn ông mang vẻ lưu manh hoang dại nghiêng đầu cắn lấy dái tai cô, chậm rãi phả hơi nóng, nói với cô: “Em nghe cho rõ đây. Đối với em... dù có phải dùng dây xích vàng để giam cầm, tôi cũng sẽ không bao giờ để em rời khỏi tôi nửa bước.”
Giam cầm mãi mãi...
Anh thật đáng sợ.
Mặt Nam Sên Sênh trắng bệch không còn giọt máu.
Giây tiếp theo, cơ thể cô bỗng nhiên lơ lửng trên không.
Người đàn ông bất ngờ cúi người, dùng một tay nhấc bổng cô lên, vác thẳng cô lên vai.
“Tư Đồ Kiêu, anh làm cái gì vậy! Buông tôi ra! Thả tôi xuống! Tôi không muốn làm người phụ nữ của anh, tôi không muốn tiếp tục bị anh giam cầm nữa!”
Tư Đồ Kiêu vỗ mạnh một cái “bốp” lên mông cô.
Anh gằn giọng: “Em có hét to đến đâu thì cũng đếch có ai dám đến cứu em đâu. Không về lâu đài, bộ em muốn tôi “xử” em ngay tại đây à?”
Tên biếи ŧɦái này! Ác ma vô sỉ! Cầm thú không biết xấu hổ!
Cô bị người đàn ông vác lên rồi nhét thẳng vào ghế sau của chiếc Rolls-Royce sang trọng màu đen tuyền.
Động tác thô bạo của anh khiến gấu váy của cô bị tốc lên một góc, cô vội vàng kéo váy xuống, che đi phần đùi non trắng nõn nà. Nhưng người đàn ông lại túm lấy cô kéo về phía mình, bắt cô nằm sấp trên đùi anh.
Tiếng cười khẩy đầy vẻ bất cần đời và đen tối vang lên từ trên đỉnh đầu cô:
“Kéo cái gì mà kéo. Mẹ kiếp, có chỗ nào mà tôi chưa nhìn, chưa sờ, chưa hôn đâu... Đằng nào tí nữa cũng bị tôi xé nát thôi, em kéo áo làm cái gì.”
“Không muốn.”
Nam Sên Sênh vừa sợ vừa giận, hoảng loạn giãy giụa muốn bò dậy.
“Tôi không muốn, anh tránh ra, tránh xa tôi một chút, đừng có chạm vào tôi.”
Tư Đồ Kiêu trở tay giữ chặt lấy eo cô một cách dứt khoát, ấn thẳng cô xuống dưới thân mình.