Các hành khách bất mãn bàn tán xôn xao.
Nam Sên Sênh sững sờ.
Đã xảy ra chuyện gì vậy.
Tại sao lại đột ngột cưỡng chế phong tỏa sân bay.
Cô cần phải mau chóng rời khỏi nơi này.
Giây tiếp theo.
Một lượng lớn lính đánh thuê mặt mũi hung tợn lăm lăm súng trên tay xông vào, bao vây kín mít tất cả các sảnh chờ của sân bay.
Một người đàn ông trẻ tuổi với vóc dáng cao lớn đĩnh đạc dẫn người bước vào.
Người đó mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, 2 cúc áo trên cùng của áo sơ mi không cài để lộ xương quai xanh đầy vẻ hoang dã, hơi thở đàn ông nồng đậm vừa ngông cuồng vừa phóng túng.
Phía trên là một gương mặt đẹp trai yêu nghiệt với tính xâm lược cực mạnh.
Đôi lông mày sắc như kiếm, cặp mắt đen láy lạnh lẽo và nguy hiểm.
Tuấn tú không ai sánh bằng.
Khí thế áp đảo, toàn thân toát ra sự hung bạo của bậc đế vương và cảm giác áp bức mạnh mẽ.
Vừa xuất hiện, anh đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Trái tim của những người phụ nữ đập thình thịch như đánh trống.
Được “làm” với một người đàn ông như thế này 1 lần thì sẽ có cảm giác thế nào nhỉ.
Anh trông vừa gợi cảm vừa hoang dại, “khoản kia” chắc chắn là rất lợi hại.
Thế nhưng tâm trí của người đàn ông hoàn toàn không đặt lên những người phụ nữ khác.
Anh khẽ nheo mắt, ánh mắt nguy hiểm rơi trên người Nam Sên Sênh.
“Babe, em chạy giỏi thật đấy. Xem ra phải dùng dây xích vàng khóa em trên giường thì em mới chịu ngoan ngoãn.”
Anh nói bằng tiếng nước A.
Giọng nói lạnh lẽo hung tàn của anh tựa như bùa đòi mạng bay ra từ địa ngục.
Dây thần kinh của Nam Sên Sênh lập tức căng chặt, trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.
Là anh.
Là người đàn ông còn đáng sợ hơn cả ác ma gấp vạn lần.
Cô cứ tưởng mình cuối cùng đã có thể thoát khỏi anh, quay lại cuộc sống trước kia.
Vậy mà anh lại đuổi tới tận đây.
Cô không thể để anh tóm được.
Nếu để anh bắt được, cô không chết thì cũng trầy da tróc vảy.
Chạy!
Cô phải mau chạy đi!
Nam Sên Sênh không chút do dự, bất chấp tất cả cắm đầu chạy về phía cửa ra.
Chưa chạy được 2 bước, cánh tay cô đã bị một lực mạnh kéo lại.
Người đàn ông ép thẳng cô vào cột đá, những ngón tay thon dài bóp lấy cằm cô.
Anh ghé sát lại gần, giọng nói trầm thấp toát lên vẻ ngông cuồng khó tả: “Cả cái nước Nam Châu này đều là thiên hạ của tôi, em thực sự nghĩ mình có thể chạy thoát sao!”