Tô thị cúi đầu cười bất đắc dĩ: “Đương nhiên vẫn có, nhưng danh môn vọng tộc rất chú trọng thể diện, không làm chuyện bẩn thỉu một cách công khai. Trong tối, chỉ cần con không để lộ điểm yếu, bọn họ cũng chẳng làm gì được con. Huống chi nhà lớn, con với bà ta chỉ gặp nhau vào hai buổi sáng tối, bình thường không phải rất thanh tịnh sao?”
Những lời này năm nào cô mẫu cũng nhắc đi nhắc lại, nhưng trước đây Tô Chi Cẩn đều bỏ ngoài tai. Hôm nay từng câu từng chữ lại như mưa dầm thấm dần vào trong lòng.
Có lẽ vì Liễu Trọng Nghi đã hứa sẽ sớm nhờ người mai mối, nàng không kìm được mà tự nghĩ về hôn sự sắp tới. Dù không tiếp xúc nhiều với mẫu thân của Liễu Trọng Nghi, nhưng người có thể dạy dỗ ra một bậc quân tử như y, hẳn cũng không phải người hung ác như cô mẫu nói.
Huống chi nhà y ở sát bên, nếu thật sự bị chèn ép, nàng có thể leo tường về nhà mẹ đẻ.
“Đừng sợ, dù gả cho ai, cô mẫu cũng sẽ là hậu thuẫn của con...”
Thấy A Cẩn ủ rũ, Tô thị biết mình nói nặng lời nên vội đổi chủ đề: “Bộ này có hơi nhã nhặn. Nghe nói yến hội lần này, Ngự sử phu nhân mời không ít công tử chưa lập gia, có cả những người vừa đỗ đạt hay công tử thế gia, tài mạo song toàn, nhất định con sẽ gặp được người vừa ý.”
“Cô mẫu, con không thích màu sắc quá rực rỡ...”
“Thế sao được? A Cẩn của ta tuổi còn xuân, phải trang điểm rực rỡ mới xứng. Như vậy các trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa, công tử thế gia, và cả tiểu công gia đều phải nhìn ngắm, thấy kinh thành này còn có một tuyệt sắc mỹ nhân như con.”
Thám hoa?!
Mắt Tô Chi Cẩn lập tức sáng lên như trăng rơi xuống hồ, trong vắt ánh sóng. Nàng vội đổi ý: “Cô mẫu mắt tinh đời, giúp con chọn một bộ rực rỡ đi.”
Lời nịnh nọt của nàng trúng ngay tâm ý Tô thị. Hai cô cháu thân thiết cười đùa, tựa như ánh nắng ấm áp, xuân tình tràn đầy.
Lát sau, bóng râm nhạt dần, Tô thị định rời đi thì người ở thông báo có Tiêu thẩm đến.
Tim Tô Chi Cẩn đập mạnh, không phải là đến bàn chuyện hôn sự đấy chứ?
Trong nhà không có mẫu thân làm chủ, gặp khách chỉ có thể để Tô thị tiếp. Nhưng cô mẫu không biết chuyện, nếu nhầm lẫn lại hỏng việc, Tô Chi Cẩn đành nói thật.
Tô thị bước nhanh đến tiền sảnh, chân đi nhẹ như hoa sen nở, vừa nhíu mày vừa nghe giải thích: “...Vậy là con với thám hoa mới đỗ đã có tình ý? Chuyện lớn thế này mà không báo cho cô mẫu, đúng là ve sầu lột xác phơi nắng—cánh cứng rồi.”
Bà trách yêu trừng mắt nhìn nàng một cái, thấy Tô Chi Cẩn đỏ mặt, bối rối không yên, bèn dừng lại không trách nữa, đứng dưới hành lang, nghiêm nghị dặn dò: “A Cẩn, tình cảm tuổi trẻ thật lòng không giả dối, nhưng cũng dễ tan biến như mây trôi. Chưa nói đến tấm lòng của y, chỉ riêng việc mẫu thân y đến nhà không báo trước mà đã đề cập đến hôn sự, đã là phạm quy.”
“Mỗi lần Tiêu thẩm đều mang trái cây đến. Là hàng xóm láng giềng, chắc bà ấy không nghĩ nhiều...” Tô Chi Cẩn vội vàng biện bạch, không muốn để cô mẫu hiểu lầm.
“Ôi trời ơi, ta xem là con nghĩ ít thì có.”
Tô thị đảo mắt nhìn nàng: “Đi, gặp rồi sẽ biết, là người biết điều hay cố tình làm cao, ta nhìn một cái là rõ.”