Tô Chi Cẩn lè lưỡi, đưa sào cho Liên Hạnh, sau đó kéo cô mẫu vào khuê phòng: “Hôm nay mẫu thân và nhị ca đến cửa tiệm thu sổ sách, phụ thân càng bận rộn, trong nhà chẳng có ai, con rảnh rỗi đến phát chán... Nhưng nếu cô mẫu định đến, sao không báo trước? Để chúng con chuẩn bị ít bánh trái cô mẫu thích.”
“Về nhà mình lại còn phiền các con chuẩn bị làm gì?”
Tô thị kéo nàng lại gần, ôn tồn nói: “Ta vừa ghé qua Hương Các ngoài phố, tiện đường qua đây hỏi xem con đã chuẩn bị xong y phục cho yến hội mùa xuân chưa.”
Bà nhìn A Cẩn, ánh nắng làm khuôn mặt nàng hồng rực, má đào như hoa, vẻ đẹp của độ tuổi xuân sắc khiến bất kỳ ai nhìn cũng phải yêu mến.
Tô thị thật lòng thương yêu, dùng khăn thơm lau mồ hôi lấm tấm trên trán nàng, dịu dàng dặn: “Lần tụ hội này khác hẳn trước đây, còn có cả chỗ cho nam tử. Tuy nam nữ không ngồi chung nhưng cũng có thể nhìn thấy nhau, đến lúc đó con chú ý thử xem có ai vừa ý không.”
Tô Chi Cẩn không để bụng, tâm trí nàng từ lâu đã đặt trên bức tường nhà bên cạnh. Nàng bèn mượn lời để cô mẫu không quá lo lắng: “Mấy công tử gia tộc danh giá mắt cao hơn đầu, sao có thể để ý đến nhà thương nhân như nhà chúng ta? Nếu làm thϊếp...”
Nàng liếc nhìn cô mẫu một cái, thấy bà không có phản ứng gì mới nói tiếp: “...Con lại không khéo léo như cô mẫu, làm thϊếp ở nhà quyền quý sợ sẽ chẳng sống nổi mấy năm. Con nghĩ chẳng thà tìm một thường dân mà sinh sống, nếu người ấy học vấn cao, lại có nhà mẹ đẻ hậu thuẫn, sau này nhất định sẽ có thể êm ấm.”
“Con cũng nghĩ thông suốt thật đấy. Nhưng nhà thường dân cũng có cái khó. Nếu gặp cảnh nhà nghèo rớt mồng tơi không nói làm gì, lỡ đâu gặp phải bà mẫu ngang ngược, suốt ngày bắt con về nhà mẹ đẻ lấy tiền giúp đỡ, thì con biết khóc với ai?”
“Đó là tại lang quân trong nhà không có bản lĩnh. Nếu là người hiểu lý lẽ, sao lại dung túng mẫu thân mình hại thê tử của mình như vậy?”
Tô Chi Cẩn lấy bộ váy hoa văn cỏ đan ô vuông trong tủ ra, kết hợp với áσ ɭóŧ lụa trắng thêu kim tuyến, khoác ngoài là áo ngắn họa tiết hoa phù dung và mai, kèm dây thắt lưng màu xanh lam nhạt, sau đó trải trên giường: “Người con chọn nhất định phải bảo vệ, yêu thương con, quyết không phụ bạc con.”
“Con còn trẻ...”
Tô thị mỉm cười cưng chiều, tay cầm váy áo, miệng vẫn phân tích lợi hại: “Nếu nhà nghèo, nam nhân tất phải ra ngoài kiếm sống, con ở nhà suốt ngày đối mặt với bà mẫu, lang quân sao mà lo được? Hơn nữa còn có những bà mẫu hai mặt, trước mặt nhi tử mình thì giả làm hiền mẫu, sau lưng lại ngấm ngầm hại con dâu, chiếm của hồi môn, bắt con suốt ngày làm việc, con sẽ làm thế nào?”
“Sao cô mẫu lại nghĩ người ta xấu xa như vậy...”
“Là vì ta thấy nhiều rồi. Nhưng dù sao ở thế gia, con cũng không phải lo cơm áo gạo tiền, có người hầu hạ, cuộc sống không khác gì ở nhà mẹ đẻ.”
“Ý cô mẫu là thế gia thì không có bà mẫu ác độc sao?”