Chương 11

Nhị lão gia Lục Trác đang làm quan ở phủ Hàng Châu, có hai nam một nữ. Tam lão gia Lục Tiêu là người lêu lổng từ nhỏ, chẳng làm nên trò trống gì, chỉ ru rú trong nhà chơi bời, có một nhi tử. Trong số các con cháu, chỉ có trưởng tử của nhị lão gia đã thành gia lập thất, còn lại đều ở độ tuổi làm mai.

"... Nếu chuyện này thành, nước bọt của nhị phòng, tam phòng cũng đủ làm ta chết đuối. Sau này còn nhà sĩ tộc nào chịu gả nhi nữ vào Quốc Công phủ nữa? Ai muốn làm tỷ muội với nhi nữ của nhà thương nhân chứ?"

Bạch thị sầu đến mức muốn rơi nước mắt: "Kết thân với thương nhân, nói ra đã thấp hơn người ta một bậc. Yến nhi chọn cách này là bất đắc dĩ. Nếu còn cách khác, làm sao nó lại..."

Ánh nến lập lòe, Lục Kính đặt đèn bạc xuống, kéo phu nhân chưa cam lòng tựa vào mình, cùng nằm nghiêng trên gối. Ông mở to mắt nhìn ánh sáng lốm đốm qua rèm, trong lòng nặng trĩu: "Thời Yến, có lẽ là tự nguyện."

"Là ý gì?"

Bạch thị chấn động, trong lòng cuộn lên sóng dữ, nghiêng đầu nhìn nam nhân có bảy phần giống nhi tử mình. Hai phụ tử vốn hợp tính, ông là người hiểu Thời Yến nhất.

Nhưng nghĩ lại, bà vẫn cảm thấy buồn cười: "Không, không thể nào. Ngày thường Yến nhi bận bịu quân doanh xử lý công vụ, hoặc vào cung gặp hoàng thượng, lấy đâu ra thời gian quen biết nhi nữ thương nhân?"

Lục Kính cũng nghi hoặc. Ông đột nhiên bị thê tử dùng khuỷu tay thúc nhẹ: "Ông có hỏi là nhi nữ nhà nào không? Là nhi nữ của cửa hàng bình thường hay nhà hoàng thương?"

"Không nói."

Lục Kính lắc đầu, thấy đôi mắt hoa đào của thê tử ơm rớm nước mắt, vẻ mặt vừa hờn vừa trách, làn da ngọc mịn màng áp sát ông. Trong thoáng chốc, ông không cầm lòng được, cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt, trả lời mơ hồ: "Từ trước đến nay Thời Yến luôn có chủ kiến. Cứ yên tâm để nó tự quyết. Đợi khi nào hoàng thượng ban thưởng thì hẵng nhắc lại cũng không muộn."

Xem ra Yến nhi chỉ đưa ra kế sách ứng biến tạm thời...

Bạch thị an lòng đôi chút. Nhưng ánh mắt nam nhân nhìn nữ nhân, sao rõ bằng nữ nhân nhìn nữ nhân?

Bà ngẩng đầu lên, chậm chạp đề xuất: "Nó chỉ muốn kết thân với thương nhân vì đây là cách tốt nhất lúc này, nhưng trong lòng chắc vẫn chưa có người... Tháng sau Ngự sử phu nhân tổ chức yến hội mùa xuân, nghe nói có rất nhiều chậu cây quý là do hoàng thương cung cấp. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ có nhi nữ hoàng thương được mời đến. Chi bằng ta chuẩn bị từ sớm, giúp nó chọn kỹ một chút..."

Lục Kính chỉ thấy vạt áo của bà hơi hé ra, hình dáng mềm mại mờ ảo trước mắt, làm gì còn nghe được bà đang nói cái gì, liền cúi xuống chặn đi những lời nói dong dài kia, mọi lời oán trách dần dần chìm vào tiếng giường cọt kẹt.

Màn ân ái cuộn trào, lay động, mọi chuyện dường như rơi xuống cuối tháng hai. Các sĩ tộc lớn ở kinh thành đều đang chuẩn bị cho buổi yến hội vào bảy ngày tới, lời đồn về hội xuân cũng lan đến phủ Tô gia.

“Vết thương của A Cẩn đã lành hẳn chưa?”

Cô mẫu Tô thị vừa vào phủ liền trực tiếp đến tìm Tô Chi Cẩn. Thấy nàng đã có thể dùng sào hái táo trong vườn, bà mới thở phào nhẹ nhõm: “Khó trách tẩu tử bảo con nghịch ngợm, mới yên ổn được vài ngày đã lại bày trò...”