Bầu trời đầy sao khuất bóng, trời chưa sáng.
Lục Thời Yến lại chăm chú nhìn chiếc đèn l*иg dưới mái hiên, suy nghĩ rất lâu, sau đó đột nhiên bật cười: “Phụ thân không cần lo lắng, con có một cách.”
“Lại từ chối ban thưởng?”
“Không. Con sẽ xin ban thưởng.”
Vẻ mặt của Lục Thời Yến hoàn toàn thư thái, bước chậm rãi về phía trước: “Xin tứ hôn.”
Lục Kính kinh ngạc: “Con muốn xin ân thưởng là thánh chỉ tứ hôn?”
Đây quả thực là một cách để tránh thăng quan tiến chức, nhưng nếu liên hôn với thế gia, ngược lại sẽ gây ra sóng gió lớn hơn, trừ phi...
“Con muốn cưới nử tử thường dân?”
Ông nhìn chằm chằm vào Lục Thời Yến. Nhi tử của ông xưa nay luôn lạnh lùng, quyết đoán, ngay cả khi đỗ võ trạng nguyên, chân mày cũng không lộ ra một tia vui mừng nào, tựa như mũi tên lạnh băng. Nhưng lúc này, có lẽ chính hắn cũng không nhận ra, trên gương mặt nghiêm nghị ấy đã điểm thêm vài tia hưng phấn khó nhận thấy.
Lục Kính lập tức nghiêm mặt, ánh mắt lạnh đi: “Là cô nương nhà ai?”
Màn rèm lay động trong gió, bóng nến lắc lư trên cửa sổ. Khói hương từ lư hương hình con vịt tỏa ra làn khói mỏng, Lục Thời Yến im lặng một lúc lâu vẫn chưa đáp lời.
Phụ tử bọn họ vốn chỉ bàn chuyện cơ mật quân sự, không giỏi trò chuyện những chuyện nữ nhi tình trường. Nay bất ngờ nhắc đến, lại chìm vào im lặng kéo dài. Lục Kính cũng nhận ra sự lúng túng, không muốn ép hắn mở lời, nhưng nhìn thấy nhi tử phong độ ngời ngời, đang độ tuổi tràn đầy sức sống, ông không nhịn được mà nhắc nhở vài câu: "Cách này rất tốt, có thể giúp con, Quốc Công phủ và thậm chí hoàng gia thu được danh tiếng. Chỉ là con còn trẻ, không nên vì sắc của nữ tử mà lầm lỡ. Đừng để những người không đứng đắn như nguyệt quỷ hồ (hồ ly tinh trong những đêm trăng) bước chân vào nhà mình."
Lục Thời Yến mỉm cười, hiếm khi phản bác vài lời: "Phụ thân lo xa rồi. Tuy nàng xinh đẹp, nhưng gia thế trong sạch, phụ mẫu chỉ làm ăn buôn bán bình thường, không cần lo lắng."
Ít khi thấy nhi tử bày tỏ tình cảm, Lục Kính lấy làm ngạc nhiên. Đã gợi chuyện, ông còn muốn hỏi thêm, nhưng Lục Thời Yến đã gạt tàn hương, dập tắt khói trong lư, rõ ràng không muốn nói thêm. Ông chỉ đành thôi, quay người trở về Vị Vi Viên, gặp phu nhân để báo cáo.
Thế nhưng Quốc Công phu nhân Bạch thị lại hoảng sợ đến mức ôm chăn bật dậy: "Cái gì?! Yến nhi muốn cưới nhi nữ nhà thương nhân?!"
Bà nhìn ông trách móc: "Để ông đến xem nó trước khi ngủ, sao lại dẫn đến chuyện hoang đường thế này? Có phải ông lại ép nó thành thân không?"
Lục Kính vô cùng oan ức, cầm đèn cúi đầu đứng dựa khung giường, không dám ngồi cũng không dám lên giường, chỉ từ tốn kể lại đầu đuôi sự việc. Nhưng Bạch thị nghe xong vẫn trách móc không ngừng: "Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Nhất định phải hy sinh hôn sự của nhi tử ta ư? Ông nhìn đi, cả triều văn võ, nhà nào chịu cưới nhi nữ thương nhân làm chính thất? Huống hồ đến lúc nhị phòng, tam phòng biết được, chúng ta còn mặt mũi nào nữa? Đúng kà làm bậy!"
Nhánh dòng Quốc Công phủ Lục gia có ba phòng. Vì lão phu nhân Lục gia còn sống nên cả ba phòng vẫn ở chung trong một tòa đại viện bảy dãy sân sâu để tiện phụng dưỡng. Lục Kính, đại lão gia, thừa kế tước vị Quốc Công, dưới gối chỉ có một nhi tử là Lục Thời Yến.