Chương 5

Hắn nhận ra, sự xuất hiện của Lục An Diên đã phá vỡ sự cân bằng trong thế giới tối tăm của hắn. Hắn không còn chỉ nghĩ đến việc sống sót và trả thù những kẻ bắt nạt. Hắn bắt đầu nghĩ đến ngày được thấy ánh sáng kia lần nữa.

Trong đêm tối, Triệu Cảnh Hiên nhẹ nhàng mở chiếc bánh hạnh nhân còn lại. Hắn không dám ăn. Hắn ngửi mùi thơm còn sót lại, như đang cố gắng lưu giữ ký ức về khoảnh khắc ngắn ngủi có ánh sáng chiếu rọi vào cuộc đời mình.

Một tuần sau, Lục An Diên lại có cơ hội vào cung. Nàng chuẩn bị cẩn thận, mang theo hai chiếc bánh ngọt, khăn tay mới và hộp thuốc mỡ.

Trong tâm trí Lục An Diên, việc này đơn giản như cho mèo hoang ăn, một hành động chính nghĩa không cần suy nghĩ.

Nàng chỉ muốn biết liệu thiếu niên đó có còn cô độc và bị thương hay không.

Nàng nhanh chóng thoát khỏi sự giám sát của người lớn và lẻn về phía Tây cung.

Khi đến gần góc sân cũ kỹ, tiếng la hét và cười nhạo vang vọng khiến nàng rùng mình.

"Thằng con hoang! Đánh cho hắn nhớ, kẻ hạ tiện thì không được chạm vào đồ của Hoàng tử chính thống!"

Lục An Diên kinh hãi dừng lại. Nàng nhìn xuyên qua lùm trúc.

Trong sân, Triệu Cảnh Hiên đang bị ba Hoàng tử khác vây đánh. Hắn bị đẩy ngã, nằm dưới đất, hứng chịu những cú đá mạnh. Tâm trạng Triệu Cảnh Hiên lúc này là sự quen thuộc đến chai sạn với nỗi đau và sự hận thù điên cuồng. Hắn cắn chặt răng, không hề rêи ɾỉ, chỉ thầm hứa sẽ nhớ kỹ từng kẻ đã hành hạ hắn hôm nay.

Lục An Diên chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.Nàng thấy không chỉ là sự lạnh lẽo, mà là sự tàn nhẫn ghê rợn của Hoàng cung.

Khuôn mặt nàng trắng bệch vì kinh hoàng. Nàng quên hết những lời dặn của Thái tử, quên hết mọi sự sợ hãi. Lòng thương xót thuần khiết biến thành sự dũng cảm liều lĩnh.

"Dừng lại! Các ngươi đang làm gì vậy?" Giọng nói run run nhưng đầy giận dữ của nàng vang lên.

Cả ba Hoàng tử quay lại. Triệu Cảnh Hiên nằm dưới đất cũng khó khăn ngước nhìn. Ánh mắt vốn dĩ đang bốc cháy vì thù hận bỗng trở nên hoàn toàn trống rỗng, sau đó là sự bối rối tột độ khi nhìn thấy nàng.

"Lục An Diên? Ngươi đến đây làm gì?" Hoàng tử Triệu Kỳ khó chịu hỏi.

An Diên bước vào sân, nước mắt chực trào vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng nhìn thẳng vào Triệu Kỳ.

"Người là Hoàng tử. Hoàng tử không được phép đánh người! Mẫu thân ta nói, người có quyền lực phải dùng quyền lực để bảo vệ!"

An Diên dùng uy danh của Thái tử để răn đe, dù nàng đang run rẩy từ đầu đến chân. Ba Hoàng tử sợ hãi uy thế của Thái tử Triệu Hạo Triệt hơn bất cứ điều gì, đành miễn cưỡng bỏ đi, buông lời hăm dọa Triệu Cảnh Hiên.