Chương 4

Buổi tiệc trong cung kết thúc khi đêm đã khuya. Lục An Diên ngồi trên xe ngựa về phủ, dựa đầu vào vai mẫu thân. Dù thân thể mệt mỏi, tâm trí nàng lại không hề yên tĩnh. Hình ảnh Triệu Cảnh Hiên co ro trong góc tối cứ luẩn quẩn trong đầu nàng.

Mẫu thân nàng khẽ hỏi: "An Diên à, con sao vậy? Con có vẻ không được vui."

An Diên lắc đầu: "Dạ không, mẫu thân. Chỉ là con thấy Hoàng cung rộng lớn quá, có những nơi lạnh lẽo quá."

Mẫu thân nàng thở dài: "Cung điện hay Tướng phủ đều là nơi rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Đó là cái giá phải trả cho quyền lực. Con chỉ cần nhớ, phải đảm bảo vinh quang của Lục gia."

Khi về đến Tướng phủ, thế giới của An Diên lại trở nên quá đỗi ấm áp và xa hoa. Căn phòng nàng lộng lẫy, các nha hoàn tận tâm phục vụ.

Sự đối lập quá lớn so với hình ảnh Triệu Cảnh Hiên chỉ có chiếc chén sành lạnh lẽo và những bức tường rêu phong, càng làm nàng day dứt.

Nàng nghĩ đến chiếc bánh hạnh nhân mình đã để lại. Với tâm hồn non nớt của một đứa trẻ, nàng chỉ mong sự thiện lương của mình có thể xua đi một chút lạnh giá cho người kia.

Nàng quyết định: Lần sau vào cung, nàng phải tìm cách giúp đỡ Triệu Cảnh Hiên một cách rõ ràng hơn.

Cùng lúc đó, ở góc Tây hẻo lánh của Hoàng cung, Triệu Cảnh Hiên đã trải qua một đêm không ngủ.

Hắn nằm trên chiếc giường cứng nhắc, tay nắm chặt chiếc bánh hạnh nhân còn lại trong túi áo. Mùi thơm của bánh đã phai nhạt, nhưng dư vị ngọt ngào và cảm giác ấm áp từ lòng tốt không rõ ràng của Lục An Diên vẫn còn đọng lại.

Hắn là Lục Hoàng tử, bị tất cả mọi người xa lánh, coi thường. Hắn quen với sự lạnh lẽo. Nhưng Lục An Diên...

Hắn nhớ lại khuôn mặt trong sáng, đôi mắt to tròn của nàng. Không có sự ghê tởm, không có sự thương hại giả tạo. Nàng chỉ đơn thuần lo lắng.

Hắn cố gắng lý giải hành động của nàng. Tại sao một người không liên quan, lại cao quý như nàng, lại mạo hiểm để làm một việc vô ích như vậy?

Hắn lật mình. Hắn chưa từng quan tâm đến bất cứ ai, ngoại trừ việc bảo vệ bản thân. Nhưng giờ đây, lòng hắn bỗng dấy lên một sự khác lạ, một sự bối rối không thể gọi tên. Giống như một cái giếng cạn đã lâu, bỗng dưng nhận được một giọt nước trong vắt.

Hắn khát khao hiểu rõ. Hắn khao khát gặp lại nàng, không phải vì du͙© vọиɠ, mà chỉ vì muốn chứng minh rằng, sự ấm áp kia có thật, và nó không phải là một giấc mơ ngắn ngủi.