Chương 3

Nàng nhìn ánh đèn sáng rực rỡ, nhìn những món ăn sơn hào hải vị bày biện trên bàn, và bất chợt nhớ đến Triệu Cảnh Hiên cô độc trong góc tối.

"Thái tử ca ca." An Diên hỏi khẽ, ánh mắt vô cùng hồn nhiên: "Hoàng cung rộng lớn thế này, tại sao lại có người bị đói bụng vậy ạ?"

Triệu Hạo Triệt ngạc nhiên nhìn nàng: "Muội nói gì vậy? Hoàng cung là nơi xa hoa nhất Đại Viêm. Mọi người ở đây đều được chăm sóc chu đáo."

"Nhưng... muội thấy một góc sân rất lạnh lẽo." An Diên lúng túng giải thích.

Thái tử Triệu Hạo Triệt trầm giọng, ánh mắt trở nên sắc bén hơn hẳn tuổi của hắn: "An Diên muội muội, muội đừng tò mò về những chuyện không nên tò mò. Hoàng cung có quy tắc riêng. Có những người dù mang họ Triệu, nhưng số phận lại không thể đổi thay. Muội chỉ cần nhớ, muội là vị hôn thê của ta, muội chỉ cần nhìn về phía ta và Tướng phủ."

Lời nói của Thái tử khiến An Diên im lặng.

Nàng hiểu rằng, Thái tử đang cảnh báo nàng.

Suốt buổi tiệc, An Diên không thể tận hưởng bất cứ món ngon nào. Trong đầu nàng cứ văng vẳng hình ảnh Triệu Cảnh Hiên và lời cảnh cáo của Thái tử.

...

Cùng lúc đó, tại góc sân cũ kỹ.

Triệu Cảnh Hiên vẫn ngồi yên vị. Hai chiếc bánh hạnh nhân nằm trên phiến đá, mùi thơm của nó như một sự chế giễu đối với cái đói và sự khốn khổ của hắn.

Hắn vẫn không dám tin, hắn chưa từng nhận được quà tặng. Lòng tốt trong cung cấm luôn đi kèm với cái giá đắt đỏ.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh. Hắn nhớ đôi mắt to tròn, trong sáng của cô bé Lục An Diên. Hắn biết nàng, nàng là tiểu thư Tướng phủ, cao quý hơn cả Tam Công chúa Triệu Nhu Tĩnh. Tại sao nàng lại làm vậy?

Hắn dùng một cành cây nhỏ, cẩn thận gạt hai chiếc bánh vào lòng bàn tay.

Chiếc bánh còn ấm, hắn chậm rãi cắn một miếng, vị ngọt thơm của hạnh nhân và mật ong lan tỏa trong miệng, xua đi sự lạnh lẽo trong dạ dày hắn.

Đây là món ngon nhất hắn từng được ăn.

Ăn xong chiếc thứ nhất, Triệu Cảnh Hiên không ăn chiếc thứ hai. Hắn cất chiếc bánh còn lại vào túi áo rách, cẩn thận như cất giữ một viên ngọc quý.

Hắn lại nhìn vào khoảng sân trống rỗng. Bóng tối đã bao trùm khu vực này, nhưng hắn vẫn cảm thấy có một tia sáng vừa lóe lên và vụt tắt.

Triệu Cảnh Hiên không có tình yêu, nhưng hắn có sự ám ảnh với sự ấm áp mà hắn vừa nhận được. Sự thiện lương đơn thuần của Lục An Diên, sự tương phản hoàn toàn với mọi người trong cung, đã khắc sâu vào tâm trí hắn.

Hắn không muốn điều này chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Hắn muốn nó trở thành điều thường xuyên.

[Lục An Diên... Nàng là ai? Tại sao nàng không sợ ta?]