Lòng nàng thôi thúc, muốn chạy lại hỏi thăm và đưa cho hắn chiếc bánh.
Tuy nhiên, sự rụt rè và nhút nhát của một đứa trẻ khiến nàng không dám mạo hiểm tiếp cận người lạ. Nàng sợ làm hắn giật mình, sợ bị người lớn bắt gặp.
Cuối cùng, An Diên quyết định lùi lại. Nàng khẽ khàng đặt hai chiếc bánh hạnh nhân lên một phiến đá lộ thiên, nơi ánh nắng cuối chiều rọi tới, ngay trên đường đi của Triệu Cảnh Hiên.
Nàng không dám quay đầu lại, nhanh chóng xoay người và chạy về phía Ngự Hoa Viên, để lại sự thiện lương đơn thuần của mình ở nơi hoang vắng đó.
Triệu Cảnh Hiên, người luôn cảnh giác dù đang làm việc, đã cảm nhận được sự hiện diện của nàng. Hắn cố ý cúi gằm mặt xuống.
Khi âm thanh bước chân biến mất, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn vốn lạnh lùng và u ám, hắn nhìn thẳng vào nơi nàng vừa đứng.
Hắn thấy hai chiếc bánh hạnh nhân. Bánh được làm tinh xảo, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào.
Hắn không lập tức nhặt chúng lên hắn chỉ nhìn.
Vẻ mặt hắn đầy khó hiểu và xa lạ trước thứ gọi là lòng tốt, hắn chưa từng nhận được điều này.
Hắn nhớ mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng của cô bé kia.
Triệu Cảnh Hiên không hiểu lý do của hành động này, nhưng hắn nhận ra, có một người vừa mang một tia sáng nhỏ đến thế giới của hắn.
Lục An Diên chạy nhanh về phía cung điện, l*иg ngực phập phồng.
Nàng sợ bị phát hiện đã lén lút chạy ra ngoài, nhưng điều khiến nàng lo lắng hơn là không biết Triệu Cảnh Hiên có nhặt chiếc bánh nàng để lại hay không.
Nàng nhanh chóng tìm thấy cung nữ và thị vệ đang vội vã tìm kiếm mình.
"Tiểu thư, người đi đâu vậy? Phu nhân đang lo lắng lắm!" Cung nữ vội vàng nói.
An Diên chỉ biết xin lỗi, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì chạy.
Nàng được dẫn về sảnh tiệc. Khi bước vào không gian lộng lẫy và ấm cúng, Lục An Diên cảm thấy như mình vừa quay trở lại một thế giới khác. Mọi người đều mặc gấm vóc, nói những lời hoa mỹ, và nụ cười luôn nở trên môi.
Mẫu thân nàng, phu nhân Lục Tướng quân, thở phào nhẹ nhõm.
"An Diên, con hư quá. Sao lại tự tiện rời đi? Con có biết hôm nay Hoàng hậu nương nương đặc biệt mời Thục phi đến dự không?"
An Diên cúi đầu: "Dạ, con xin lỗi mẫu thân. Con chỉ muốn đi dạo thôi ạ."
Mẫu thân nàng dịu dàng vuốt tóc An Diên, rồi dẫn nàng đến ngồi cạnh Thái tử Triệu Hạo Triệt.
"Muội muội đi đâu vậy? Mặt mũi lấm lem hết rồi." Triệu Hạo Triệt khẽ nhíu mày, đưa khăn lụa cho nàng: "Muội phải học cách giữ gìn sự trang nhã. Sau này vào cung, hành động không cẩn thận sẽ bị soi mói."
An Diên cầm chiếc khăn, cố gắng lau sạch bụi trên tay. Thái tử ca ca luôn đúng, nhưng sự đúng đắn đó khiến nàng nghẹt thở.