Chương 1

Mùa thu năm Thiên Bảo thứ mười một, Lục An Diên vừa tròn tám tuổi, là tiểu thư duy nhất của Lục Tướng phủ.

Nàng lớn lên trong nhung lụa, nhưng luôn mang một vẻ thanh khiết, vô ưu.

Dù vậy, ngay từ nhỏ, nàng đã bị trói buộc bởi hôn ước với Thái tử Triệu Hạo Triệt, tương lai là Hoàng hậu của Đại Viêm.

Hôm ấy, Lục An Diên theo mẫu thân vào cung để tham dự một buổi thưởng trà, khuôn mặt nàng luôn giữ nụ cười ngoan ngoãn, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Đối với một đứa trẻ, những lời lẽ nghiêm nghị và sự khuôn phép cứng nhắc trong cung điện thật đáng sợ.

Thái tử Triệu Hạo Triệt, mười tuổi, đích thân đến chào hỏi nàng. Hắn cao quý và thông minh, nhưng ánh mắt lúc nào cũng chứa đựng sự nghiêm nghị, tựa như đang thực hiện một bổn phận hơn là trò chuyện với vị hôn thê của mình.

"An Diên muội muội, muội đừng lại ngắm hoa nữa. Hãy vào trong học cách dâng trà cho Hoàng hậu." Triệu Hạo Triệt nhắc nhở, giọng điệu mang tính giáo huấn.

Lục An Diên ngoan ngoãn đáp lời, nhưng nàng chỉ đợi Thái tử quay đi nói chuyện với các quan viên.

Nàng không thích sự kiểm soát này, khao khát thoát khỏi đám đông thúc giục nàng hành động.

Nàng nhanh chóng len lỏi qua đám cung nữ, trốn ra khỏi Ngự Hoa Viên rực rỡ.

Với tâm trí của một đứa trẻ muốn trốn tìm, nàng men theo những lối đi nhỏ, tránh xa những nơi đông đúc, tìm đến khu vực kiến trúc cũ kỹ và có phần hoang phế ở phía Tây.

Cuối cùng, nàng dừng lại ở một góc sân gần như bị lãng quên. Cây cối ở đây um tùm, tạo thành một bóng râm yên tĩnh, khiến nàng cảm thấy dễ chịu lạ thường.

Đang định ngồi xuống ghế đá, An Diên chợt thấy một thân ảnh.

Một thiếu niên, có lẽ khoảng mười tuổi, đang ngồi co ro dưới chân bức tường rêu phong.

Quần áo hắn cũ kỹ, dính đầy bụi bẩn, mái tóc đen rối bời che gần hết khuôn mặt.

Trên tay hắn là một chiếc chén sứ rỗng, và hắn đang dùng một mảnh vải rách rưới để lau chùi chiếc chén đó.

Hắn ngồi đó, hoàn toàn cô độc, không một người hầu kẻ hạ. Khác hẳn với bất kỳ Hoàng tử nào khác mà An Diên từng gặp. Dáng vẻ của hắn không hề có vẻ cao quý, chỉ có sự thê lương và bị bỏ rơi.

Đó chính là Lục Hoàng tử Triệu Cảnh Hiên. Nàng từng nghe loáng thoáng về hắn, một cái tên thường bị nhắc đến kèm theo sự khinh miệt.

Lục An Diên đứng lặng người sau lùm trúc. Lòng thương cảm trong sáng, không hề pha lẫn tính toán, trỗi dậy mạnh mẽ.

Nàng nhìn thấy sự đối lập rõ rệt giữa thế giới lộng lẫy nàng vừa thoát ra và sự lạnh lẽo mà hắn đang phải chịu đựng.

Nàng sờ vào chiếc túi thơm của mình. Bên trong có hai chiếc bánh hạnh nhân nhỏ.

Nàng nghĩ: [Hắn có vẻ đói bụng. Chắc là những người khác quên cho hắn ăn rồi.]