Trong phòng hảo hạng, ánh nến sáng rực như ban ngày. Thiếu nữ với gương mặt tuyệt đẹp đứng dưới ánh đèn, gương mặt lộ nét cười, ánh mắt đung đưa, vẻ đẹp tươi sáng, rực rỡ không lời nào diễn tả được.
Hàn Thái phi nhìn thiếu nữ trước mặt, bà ta ngồi trên giường, ước chừng sững sờ mất một lúc, hoàn toàn không thể thốt nên lời.
Ngược lại, Trần ma ma bên cạnh nhanh chóng phá vỡ sự im lặng bằng một nụ cười: “Thái phi, tiểu Điện hạ của chúng ta đã trở về rồi, chắc hẳn người vui mừng lắm.”
Nghe Trần ma ma kêu một tiếng như vậy, Hàn Thái phi mới bừng tỉnh như cách cả một kiếp người, thế nhưng vẫn hỏi theo bản năng: “Tại sao con lại quay về?”
Bà ta vừa thốt ra lời này, vẻ mặt của đám nô tỳ, ma ma trong phòng đều lộ vẻ không biết làm thế nào cho phải.
Ánh mắt của hai người đứng phía sau, Xuân Hi và Thính Hà, đồng thời ánh lên sự phẫn nộ.
Không ai ngờ rằng câu đầu tiên Thái phi nói lại là lời như vậy.
Ngược lại, Tạ Linh Du nhìn Hàn Thái phi, vẻ mặt vẫn bình thản, hoàn toàn không có vẻ ngạc nhiên, thậm chí nàng còn nhẹ nhàng mỉm cười giải thích: “Mẫu thân, lần này con bệnh nặng khiến con nhận ra một cách sâu sắc rằng con sống một mình trong cung Thượng Dương, thời gian bầu bạn bên cạnh mẫu thân thật ít ỏi. Con sợ rằng sau này không thể ở bên chăm sóc mẫu thân.”
Lời này vừa thốt ra, khiến tất cả những người ở đây nghe thấy đều cảm thấy cực kỳ hoảng sợ.
Hàn Thái phi cũng nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Con còn nhỏ tuổi, sao lại nói ra lời bi quan như vậy.”
Chỉ là giọng điệu của bà ta thực sự có hơi cứng nhắc khiến người ta không cảm nhận được sự quan tâm dành cho nữ nhi mà ngược lại giống như là đang trách móc.
Đến mức Trần ma ma cuống quýt lên tiếng một cách dè dặt: “Điện hạ, Thái phi thực sự rất quan tâm người. Trước đây khi người bệnh nặng, tuy Thái phi không thể đến nhưng ngày nào cũng hận không thể sai người đến hỏi thăm bệnh tình của người ba lần. Sau khi Tào thái y trở về cung, Thái phi còn đích thân đến cung Thái hậu để hỏi han bệnh tình của người.”
Những lời cứu cánh của Trần ma ma khiến Hàn Thái phi nhận ra rằng câu nói vừa rồi của mình có phần quá cứng nhắc.
“Con là đứa con duy nhất của a nương, a nương nghe con nói như vậy, lòng ta sao có thể không lo lắng.” Giọng Hàn Thái phi lúc này đã dịu đi.
Lúc này, Tạ Linh Du mới chậm rãi nói: “Mẫu thân thứ lỗi, là nữ nhi không hiểu chuyện, khiến người lo lắng.”
Chẳng qua là bị một câu nói như vậy của Tạ Linh Du đánh trống lảng khiến Hàn Thái phi chỉ có thể từ bỏ việc tiếp tục truy hỏi lý do nàng bất ngờ trở về Trường An.
Nếu lại hỏi nữa, vậy thì sẽ làm Hàn Thái phi trông có vẻ thiếu lòng yêu thương của một người mẹ.
Có thể thấy rằng, có lúc việc đánh đòn phủ đầu quả thực có tác dụng.
Trước khi Tạ Linh Du bị mẫu thân gây khó dễ đã chủ động mang chuyện bệnh nặng ra, càng khiến lý do nàng lén lút trở về Trường An nghiêng hẳn về phía lòng hiếu thảo.
Cũng là hoàn toàn chấm dứt cơ hội để mẫu thân một lần nữa đưa nàng trở lại cung Thượng Dương.
Mặc dù bây giờ, Tạ Linh Du cũng không thể quay về nữa.
Quả nhiên, sau khi Hàn Thái phi nghe những lời nàng nói, lại cứ như đã chấp nhận, dịu dàng nói: “Con trở về cũng tốt, thực ra ta vốn muốn chờ khi sức khỏe của con tốt hơn thì sai người đón con về phủ.”
Tạ Linh Du suýt chút bật cười, nàng không biết hóa ra trong lòng mẫu thân vẫn muốn đón nàng quay về đấy.
Dẫu sao vài ngày trước, câu trả lời mà Hà Lan Phóng gửi đến nàng vẫn là, Thái phi cảm thấy lúc này chưa phải thời cơ tốt để nàng trở về Trường An.
“Đa tạ mẫu thân nhớ mong, nay nữ nhi đã trở về, cũng tiện cho con ngày ngày kề cận bên mẫu thân, làm tròn đạo hiếu.”
Thực ra tính cách của Tạ Linh Du vốn rất khó chịu với kiểu lá mặt lá trái thế này, thế nhưng dù sao đây cũng là mẹ ruột của nàng, dù sao vẫn phải để tâm.
Trần ma ma thấy hai người lúc này mẹ hiền con thảo, không nhịn được cười, nói: “Thái phi, Điện hạ đột ngột trở về, chắc hẳn vẫn chưa ăn cơm, chi bằng gọi người dọn cơm lên. Điện hạ bôn ba cả ngày về Trường An, hẳn là đã sớm mệt lả rồi.”
Hàn Thái phi bị nhắc nhở như vậy, mới bừng tỉnh, lập tức sai người chuẩn bị bữa tối.
Tạ Linh Du thờ ơ lạnh lùng đứng xem. Những chuyện trước kia chưa từng ngẫm nghĩ, giờ đứng nhìn từ bên ngoài mới nhận ra điều bất ổn.
So với mẫu thân của nàng, Trần ma ma mới là người chu toàn mọi việc.
Chỉ tiếc rằng trước đây nàng luôn không hiểu được điều này.
Lúc này, Hàn Thái phi nhìn những người còn đứng trong phòng mới chợt nhớ ra mà nói: “Đừng đứng nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi.”
Tạ Linh Du tùy ý bước tới, ngồi xuống bên cạnh Hàn Thái phi.
Tựa như chỗ đó vốn dĩ là chỗ của nàng ngày thường.
Chương Hàm Ngưng đứng phía sau nhìn chỗ ngồi hàng ngày của mình bị người khác chiếm mất, không dám nói lấy một câu oán hận nào, chỉ cúi thấp đầu ngồi xuống chỗ thấp hơn.
Lúc này, Hàn Thái phi mới nhìn sang Chương Hàm Ngưng, dịu dàng nói: “Du nhi, có lẽ con chưa gặp Hàm Ngưng bao giờ nhỉ, đây là biểu tỷ, con gái nhà di mẫu con, hiện đang sống trong phủ.”
Đôi mắt đen láy, long lanh, trong suốt như lưu ly của Tạ Linh Du cuối cùng cũng lạnh lùng vô cảm dừng lại trên người Chương Hàm Ngưng.
Đây là lần đầu tiên nàng nghiêm túc quan sát đối phương.
Dù kiếp trước đã sớm gặp vô số lần nhưng lần này thực sự có thể coi là lần đầu tiên họ gặp mặt.