Chương 35

Sau khi bóng dáng Tạ Linh Du biến mất sau cửa chính của Vương phủ, Tiểu Man mới run giọng nói: “Nương tử, cứu nô tỳ.”

Chương Hàm Ngưng đứng tại chỗ, những ngón tay được sơn móng đỏ tinh xảo ấn sâu vào lòng bàn tay.

Kể từ khi bước vào Vương phủ, nàng ta sớm đã quen với việc được mọi người vây quanh nịnh nọt và hầu hạ, hoàn toàn quên mất bản thân từng là kẻ thất thế nghèo túng đến Trường An nương tựa.

Ngay giây phút Tạ Linh Du xuất hiện, nàng ta mới giật mình nhận ra sự khác biệt giữa người với người.

Trước mặt đối phương, thậm chí nàng ta còn không dám thở mạnh, sợ làm phiền nàng.

“Nương tử, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?” Thấy nàng ta không nói lời nào, Tiểu Man vội vàng hỏi.

Giọng nói của Tiểu Man kéo Chương Hàm Ngưng trở về thực tại, lúc này nàng ta như vừa tỉnh mộng, nhẹ giọng nói: “Chúng ta cũng nên trở về gặp di mẫu rồi.”

Nàng ta không nhìn Tiểu Man mà như đang tự nói chuyện với chính mình.

Nhưng khi Chương Hàm Ngưng đi tới cửa chính, nàng ta trông thấy người gác cửa có vẻ khó xử nói: “Tiểu nương tử, cửa chính này là dành cho Điện hạ đi qua, kính xin tiểu nương tử vào phủ bằng cửa hông.”

Bình thường Chương Hàm Ngưng cũng đều ra vào bằng cửa hông, ngay cả di mẫu của nàng ta là Thái phi trong Vương phủ cũng vậy.

Trước giờ nàng ta chưa từng cảm thấy có gì không ổn, thế nhưng lúc này khi nghe được câu này của người gác cửa, nó chẳng khác nào một cái tát tát mạnh vào mặt nàng ta.

Nhưng nàng ta cũng chỉ có thể cố gắng chịu đựng, khẽ cười nói: “Là ta đi quá giới hạn.”

Tạ Linh Du tiến vào Vương phủ, đi thẳng đến viện của mẫu thân, thỉnh thoảng còn gặp được vài tôi tớ trên đường đi. Đột nhiên nhìn thấy một tiểu nương tử tuyệt sắc nhưng xa lạ xuất hiện trong Vương phủ, ai nấy cũng đều kinh ngạc sững sờ.

Ngay cả bản thân Tạ Linh Du cũng cảm thấy buồn cười, rõ ràng nàng là chủ nhân của phủ Vĩnh Ninh Vương, vậy mà không ngờ khi trở về nhà, nô bộc trong nhà lại không nhận ra.

Xuân Hi và Thính Hà đi theo phía sau nàng.

Dường như Thính Hà không còn nhịn được nữa, thấp giọng nói: “Đám nô tỳ tôi tớ trong phủ này đúng là chẳng có quy củ gì cả, gặp Điện hạ mà cứ trố mắt ra nhìn chằm chằm như thể không quen biết.”

Xuân Hi kéo nhẹ ống tay áo của nàng ấy: “Có lẽ là do trời tối, Điện hạ lại lâu rồi không về phủ, bọn họ không nhận ra cũng là chuyện dễ hiểu.”

Nàng ấy sợ Điện hạ nghe thấy sẽ không vui nên vội vàng nói đỡ.

Thính Hà nhớ lại chuyện đã xảy ra ở cửa trước đó, không nhịn được nói: “Thế mà tên nô tỳ vừa xuống xe kia lại dám nói Vương phủ chúng ta là nhà của tiểu nương tử nàng ta, nàng ta mà là chủ nhân gì chứ.”

Nghĩ tới việc mình bị tiểu nô tỳ đó sỉ nhục, Thính Hà càng thêm tức giận.

Cũng không hẳn là tức giận vì bản thân bị sỉ nhục. Nàng ấy là nô tỳ của Điện hạ, việc bị sỉ nhục như thế chẳng khác nào một cái tát tát vào mặt Điện hạ.

Lần này, ngay cả Xuân Hi cũng im lặng không nói nữa.

Thật ra sau khi tranh cãi, Xuân Hi cũng đã đoán được thân phận của vị tiểu nương tử kia.

Không ai khác ngoài Chương Hàm Ngưng, ngoại sanh nữ bên nhà mẹ đẻ của Thái phi.

Trước đây khi còn ở cung Thượng Dương, bọn họ chỉ nghe nói Thái phi rất mực yêu thương vị tiểu nương tử này, thường dẫn đối phương theo cùng khi vào cung dự tiệc, cưng chiều nàng ta như nữ nhi ruột thịt. Lúc ấy, bọn họ còn tưởng chỉ là lời nói quá.

Nhưng hiện giờ nhìn thấy điệu bộ của nàng ta, ra vào có nhiều hộ vệ mở đường, ngay cả nô tỳ bên cạnh cũng kiêu căng như vậy.

Có thể thấy, Thái phi thật sự yêu thương nàng ta.

Nuôi nấng nàng ta như nữ nhi ruột thịt.

Nghĩ đến đây, Xuân Hi không nhịn được ngẩng đầu nhìn bóng lưng Tạ Linh Du trước mặt, cảm thấy thương xót cho Điện hạ nhà mình.

Thái phi đối xử với ngoại sanh nữ tốt như vậy nhưng lại nhẫn tâm để Điện hạ ở lại cung Thượng Dương suốt ngần ấy năm.

Nếu Điện hạ cứ luôn không trở về, liệu có phải Vương phủ này sẽ thật sự bị tu hú chiếm tổ chim khách hay không.

Khi bọn họ tới trước viện của Thái phi, không ngờ Chương Hàm Ngưng vào phủ bằng cửa hông cũng đã vừa vặn chạy tới. Trên thực tế cửa hông gần viện của Thái phi hơn, trong lòng Chương Hàm Ngưng lại đang chất chứa tâm sự, nàng ta bước nhanh bước chậm, cuối cùng tới trước bọn họ một bước.

Nhưng khi nàng ta vừa định nhấc chân bước vào viện thì đột nhiên trông thấy Tạ Linh Du, lập tức nhẹ giọng gọi một tiếng: “Điện hạ.”

Sau đó Chương Hàm Ngưng ngoan ngoãn lùi lại một bước, nhường đường cho Tạ Linh Du.

Tạ Linh Du không nói thêm một câu nào với nàng ta, cứ thế đi thẳng vào trong.

Lúc này đèn đuốc trong viện của Thái phi sáng trưng, những chiếc đèn l*иg treo dưới mái hiên nhẹ nhàng đong đưa trong làn gió đêm, ánh đèn xuyên qua song cửa sổ mang lại cảm giác yên bình ấm áp.

Tạ Linh Du vô thức thả chậm bước chân, dường như có loại cảm giác cận hương tình khϊếp*.

(*): Là một câu thơ trong bài thơ “Độ Hán Giang” của Lý Tần, ý chỉ đã lâu không trở về quê nhưng khi về đến gần quê thì lại thấy sợ hãi.

Kiếp trước, lý do khiến nàng quyết tuyệt uống chén rượu độc kia có lẽ là vì quyết định của mẫu thân.

Khi nàng bị giam lỏng, mẫu thân không hề cố hết sức đi cứu nàng, ngược lại chỉ muốn nhận nuôi một người khác để kế thừa tước vị Vương gia mà phụ thân đã liều chết để lại cho nàng.

Nô tỳ dưới hành lang trông thấy bóng người bước vào từ ngoài cửa viện, lập tức chạy vào bẩm báo: “Thái phi, tiểu nương tử đã trở về.”

Không bao lâu sau, một người trông như ma ma vội vàng đi ra đón với vẻ mặt vui mừng. Bà ta vừa đi vừa cười nói: “Cuối cùng tiểu nương tử cũng đã trở về. Thái phi vẫn đang đợi người cùng dùng bữa tối, nếu người cứ mãi không trở về thì e rằng ngay cả cơm Thái phi cũng ăn không ngon.”

Bà ta vừa cười nói vừa bước tới gần, thế nhưng khi thấy rõ người tới là ai, trên mặt bà ta lập tức tràn đầy hoảng sợ và ngạc nhiên.

Ngược lại, Tạ Linh Du lại khẽ cười một tiếng: “Ma ma không nhận ra ta sao?”

“Điện hạ.” Trần ma ma thất thanh kêu lên. Bà ta là lão nhân bên cạnh Thái phi, có thể nói bà ta đã nhìn Tạ Linh Du lớn lên từ thuở nhỏ. Tuy nhiều năm đã trôi qua, Điện hạ sớm đã trưởng thành thành một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, thế nhưng bà ta vẫn có thể nhận ra nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tạ Linh Du nhìn về phía phòng chính: “Mẫu thân có ở trong phòng không, ta về nhà thỉnh an mẫu thân.”

Lúc này Trần ma ma mới hoàn hồn, vội vàng thu lại biểu cảm. Tuy trong lòng vẫn tràn đầy kinh hãi, thế nhưng bà ta đã nhanh chóng thay đổi nét mặt: “Thái phi đang nghỉ ngơi trong phòng.”

Khi bọn họ vừa bước vào cửa, phụ nhân vốn đang ngồi trên giường La Hán lập tức ngẩng đầu lên, mỉm cười gọi một tiếng: “Hàm Ngưng.”

Nhưng khi ánh mắt của bà ta chạm phải tầm mắt của Tạ Linh Du, nụ cười trên mặt chợt cứng đờ.

Trước ánh mắt khϊếp sợ và không dám tin của bà ta, Tạ Linh Du nở nụ cười xán lạn: “Mẫu thân, con về rồi.”