Chương 28

Nếu đã như thế thì Hạ Lan Phóng không còn lời gì để nói. Y đưa tay lên phất nhẹ, ý bảo hộ vệ xung quanh màu rút khỏi địa lao.

Tiêu Yến Hành lẳng lặng đứng ở nơi đó. Ánh đèn dầu nhàn nhạt hắt lên sườn má hắn. Rõ ràng xung quanh không hề có một chút gió nào mà ánh đèn lại lắt léo khiến hắn trong trạng thái khi sáng khi tối giống như một bức hoạ cuộn tròn đầy kiều diễm.

Làm người ta không khỏi liếc mắt nhìn.

Hạ Lan Phóng chuyển dời tầm mắt, dẫn ngườI rời đi.

Y chẳng dặn dò gì thêm. Vị Tiêu Lang quân này nhìn qua đã biết là người thông minh. Chắc chắn y sẽ không cởi trói cho bọn bắt cóc, đẩy bản thân vào thế nguy hiểm như thế.

Hạ Lan Phóng dẫn người ra khỏi địa lao, thủ sẵn ở bên ngoài.

Chỉ cần bên trong có động tĩnh gì là dẫn người lao vào ngay.

Chẳng qua chưa đầy mười lăm phút sau, y nghe thấy bên trong có tiếng bước chân cực nhẹ. Có thể là tiếng hồi âm từ trong địa lao. Chờ tới khi tiếng bước chân ấy ngày càng gần, y thấy bóng người trắng như tuyết xuất hiện, vạt áo khẽ bay, chẳng cần gió cũng phiêu lãng.

Khi bóng người đó bước ra khỏi e vùng tranh sáng tranh tối, Hạ Lan Phóng trợn ngược hai mắt.

Tại vì Tiêu Yến Hành bước ra khỏi địa lao với toàn thân đầy máu bắn lên quần áo hắn. Mùi máu tanh chẳng mấy mà lan tràn khắp không khí xung quanh, chui vào chóp mũi mọi người.

Hạ Lan Phóng nhìn chằm chằm Tiêu Yến Hành thì phát hiện có vệt máu bắn lên mặt hắn.

Màu đỏ thẫm của máu tươi càng khiến sắc mặt hắn thêm tái nhợt.

Hắn lại khách khí chắp tay hành lễ, giọng dịu dàng: “Chuyện sau này còn phiền đại nhân lo liệu.”

Tuy Hạ Lan Phóng là người nhà bình thì lúc này cũng cảm thấy lưng lạnh toát.

Y không nói được là tại sao. Y chỉ cảm nhận thấy người trước mắt khiến cho y cảm thấy bị đè nén cực kỳ đáng sợ.

Không chờ y kịp mở lời thì bỗng nhiên đằng sau vang lên tiếng ầm ầm. Mọi người quay đầu lại nhìn theo bản năng.

Ngoài cửa là một người thanh mảnh và duyên dáng đứng ngược sáng. Ngày khi nhìn thấy nàng thì tất cả mọi người bao gồm cả Hạ Lan Phóng đều quỳ xuống.

Tạ Linh Du nhìn từ đằng xa, chỉ có đúng một bóng người đang đứng.

Thiếu niên mặc áo choàng đơn giản. Vốn bộ này mang vẻ ôn nhã gió mát trăng thanh nhưng ướm lên người hắn thì dù gương mặt có dính máu tươi thì thân không mang chút lệ khí. Ánh mắt như thể có sương mù lạnh lẽo vờn quanh. Trông hắn có vẻ sạch sẽ thuần túy lại cũng mang vẻ yếu ớt vô lực vì bệnh tật.

“Đa tạ Điện hạ đã thành toàn cho ta.” Hắn nhìn nàng. Đôi mắt như nhuộm thêm lớp mực dày. Cảm xúc bị kìm nén như thể vỡ trào ra ngay trong khoảnh khắc này. Nụ cười lại dịu dàng mê hoặc lòng người.

Vừa mới dứt lời, hắn đột nhiên ngã dúi đầu xuống đất.

Có thể thấy chống đỡ được tới hiện tại thì hắn đã như nỏ mạnh hết đà.

Tạ Linh Du tiến tới nhìn người hôn mê bất tỉnh trên mặt đất với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Tuy nàng vẫn luôn biết hắn không phải người hiền lành gì, chẳng quá có cái mã ngoài đẹp đẽ ngụy trang thôi.

Nhưng giờ đây nàng có thể cảm nhận được hắn đã cố hết sức để chống chọi tới lúc này.

Điều này cũng khiến Tạ Linh Du hiểu được nếu nàng muốn thử phục người trước mắt sẽ khó khăn tới nhường nào.

Kiếp trước đến cả Bùi Tĩnh An còn phản bội nàng được thì nếu giữ người này ở cạnh bên thì khác gì dẫn sói vào nhà cơ chứ.

Nàng suy tư hồi lâu rồi lạnh lùng cất giọng: “Đưa hắn về trong viện, truyền y quan tới khám chữa.”

Đợi hộ vệ khiêng người rời đi, Tạ Linh Du bước chân vào cầu thang ở trong địa lao. Hạ Lan Phóng ở bên cạnh vội khuyên: “Điện hạ, bên dưới dơ bẩn. Người cứ để mạt tướng xử lý trước đã.”

Tạ Linh Du vẫn không ngừng bước chân. Hạ Lan Phóng chỉ đành đi theo nàng.

Cho đến khi họ đi tới phòng giam đám bắt cóc thì chỉ thấy thi thể là liệt dưới mặt đất. Mùi máu tanh nồng trong không khí kết hợp với cảnh giam cầm tù túng càng làm người ta thấy gay mũi buồn nôn.

Trong hoàn cảnh tối tăm này thì cảnh máu me trước mắt lại càng đáng sợ dị thường.

Hạ Lan Phóng tiến lên kiểm tra tình huống. Chẳng mấy chốc mà hắn đã ngẩng đầu bẩm báo: “Điện hạ, đây là một nhát đâm thẳng vào tim khiến mất mạng, không kịp giãy giụa.”

Không hiểu sao nhìn thi thể dưới mặt đất mà Tạ Linh Du lại thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Yến Hành không hành hạ bọn họ tới chết mà giải quyết hết bằng một nhát.

Nàng nhớ ra Tiêu Yến Hành muốn gặp đám kẻ xấu này ngay khi nàng kể cho hắn biết chuyện phụ xe đã bỏ mạng.

Có thể thấy hắn gϊếŧ người không hẳn là để hả giận.

Tạ Linh Du cười khẽ thành tiếng. Chưa gì nàng đã biện giải cho hắn trước.