Chương 25

Lúc đến cung Thượng Dương, Tiêu Yến Hành gần như mất mạng, tuy mặt mũi lấm lem vì nước bùn nhưng vẫn có thể nhìn ra được sắc mặt hắn đã trắng bệch như tờ giấy.

“Đa tạ tiên sinh diệu thủ hồi xuân.” Tiêu Yến Hành nhỏ giọng nói.

Dù hắn trời sinh đa nghi, chưa từng tùy tiện tin tưởng người ngoài nhưng trước mặt vị thầy lang này thì lại khác, cái mạng của hắn đúng là do ông ta cứu về, nhất định phải tạ ơn.

Quan y xua tay: “Lang quân quá lời rồi, cảm tạ ta làm gì chứ, nếu muốn cảm tạ thì phải cảm tạ Điện hạ. Nếu không phải Điện hạ dùng nhân sâm ngàn năm mà Thánh nhân ban thưởng giữ cho người một hơi thở thì e là người đã không thể chịu được đến lúc tới cung Thượng Dương.”

Khi quan y đứng dậy đi ra gian ngoài, ông ta đang cúi đầu viết đơn thuốc thì vẫy tay gọi Thính Hà đến.

Ông ta hỏi: “Nữ sử, không biết nhân sâm đêm qua còn không, nếu còn có thể cho vị lang quân này uống thêm vài chén canh sâm, kết hợp với thuốc sẽ tạo được hiệu quả tốt nhất.”

Thính Hà nghe vậy suýt nữa bật cười, nói khẽ: “Đại nhân cũng biết đó là nhân sâm ngàn năm do Thánh nhân ban thưởng, nếu không phải trước đó Điện hạ bệnh nặng nên Thánh nhân mới sai người đặc biệt mang tới thì đồ quý như vậy ở cung Thượng Dương cũng không có nhiều.”

“Sau khi trọng thương, cần thiết nhất là bổ khí huyết, khí huyết được bổ sung đầy đủ thì cơ thể mới nhanh chóng hồi phục.”

Quan y thở dài.

“Có.” Một giọng thiếu nữ mềm mại bất ngờ vang lên.

Cả hai ngẩng đầu, thấy Tạ Linh Du từ ngoài cửa bước vào, hiển nhiên nàng cũng nghe được lời họ nói ban nãy.

“Tiên sinh cứ thoải mái kê thuốc.” Giọng Tạ Linh Du tuy mềm mại nhưng vẫn đủ sức nặng.

Sau khi đợi quan y rời đi, Tạ Linh Du mới xoay đi vào trong phòng.

Tiêu Yến Hành đã sớm nghe tiếng trò chuyện ở bên ngoài, giờ lại nghe thấy tiếng bước chân nên hắn nghiêng đầu nhìn ra, thấy một dáng người yểu điệu, tinh tế tiến vào.

Nàng mặc chiếc áo lông hồ ly trắng cực kỳ lộng lẫy, tinh tế, lông mềm mại như nhung viền cổ áo bao lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, yêu kiều của nàng, trán vẽ hoa điền. Phong cách ăn mặc như này so với thiếu nữ hôm qua thì không ngây thơ bằng nhưng tăng thêm vẻ yêu kiều, quyền quý.

So với vẻ lạnh lùng kiều diễm trong trận mưa hôm qua, hôm nay nàng như đóa hoa quý phái giữa chốn nhân gian.

“Tham kiến Điện hạ, xin Điện hạ thứ lỗi cho thảo dân không thể đứng dậy hành lễ.” Tiêu Yến Hành đưa mắt nhìn về phía Tạ Linh Du, nhẹ nhàng nói.

Tạ Linh Du nói thẳng: “Vậy tốt nhất ngươi đừng đứng dậy, tránh làm vết thương thêm nặng trái lại khiến bản thân vô cớ chịu thiệt.”

Ánh mắt Tiêu Yến Hành trầm xuống, hắn biết nữ sử chắc chắn đã nói chuyện sáng nay của hắn cho Tạ Linh Du nghe.

Bây giờ hắn là người được cứu, đúng thật không có tư cách đòi hỏi này nọ.

“Nếu không quen được tỳ nữ hầu hạ thì mấy ngày nay cứ để tùy tùng đến hầu hạ ngươi đi. Mấy hôm nay ngươi bị thương nặng, cần phải nghỉ ngơi cho thật tốt.” Tạ Linh Du nói, thấy ánh mắt Tiêu Yến Hành len lén nhìn chằm chằm nàng.

Nàng thấy hơi buồn cười rồi hỏi: “Lang quân nhìn ta làm gì chứ, lẽ nào muốn ta tự tay chăm sóc ngươi sao?”

Hắn vốn cho rằng nàng sẽ lạnh lùng răn dạy sự không phục tùng của hắn, nhân lúc đó chỉnh hắn một phen để hắn hiểu rõ tình thế thậm chí có thể nhân lúc này để hắn khắc ghi ơn cứu mạng của nàng.

Với một quý nhân cao cao tại thượng như nàng thì kiểu ban ân trịch thượng như vậy là chuyện rất bình thường.

Huống hồ đây còn là ơn cứu mạng.

Nhưng nàng không làm như vậy.

“Điện hạ nói đùa rồi, Tiêu Yến Hành thân phận thấp kém, sao dám vọng tưởng như thế.” Tiêu Yến Hành dời mắt, đoan chính ngồi trên giường, trông vô cùng hiền lành, vô hại.

Nhưng trong kiếp trước, dù Tạ Linh Du không nhúng tay đến việc triều chính nhưng cũng nghe nói đến thủ đoạn và mưu lược cứng rắn, lạnh lẽo của vị Tiêu đại nhân này.

Tạ Linh Du cũng không xem người trước mặt là một thiếu niên ngoan ngoãn, dịu dàng.

Chỉ vài phút sau thì người hầu đã bưng thuốc được sắc xong đến.

Tạ Linh Du yên lặng ngồi bên cạnh, nhìn hắn uống hết chén thuốc.

Khi trong điện chỉ có hai người họ, khóe mắt Tiêu Yến Hành rũ xuống, bất ngờ nhẹ giọng lên tiếng: “Điện hạ từng nói muốn lòng trung thành của thảo dân, không biết Điện hạ muốn thảo dân trung thành thế nào?”

Tạ Linh Du cũng không ngờ hắn sẽ chủ động nhắc đến, nàng còn tưởng rằng với tính cách mưu mô và cẩn trọng của hắn thì sẽ thử thăm dò nàng trước.

Người như hắn sao có thể vì một lần cứu mạng mà hoàn toàn tin nàng.

Thật ra từ sau khi sống lại, nàng cũng đã suy nghĩ đến chuyện này.

Kiếp trước nàng vì thân phận này mà mất mạng hay là vì Bùi Tĩnh An cũng không chắc chắn.

Nhưng điều chắc chắn là nàng sẽ bắt những kẻ đã hại mình phải trả giá đắt.

“Lang quân cảm thấy thế nào là trung thành?” Giọng nói mềm mại và chậm rãi của thiếu nữ vang lên.

Tiêu Yến Hành ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, hắn tỉ mỉ quan sát đôi mắt đen và sáng trong như nước của Tạ Linh Du, đôi mắt nàng như làn nước mùa thu, lấp lánh như trong sáng, sạch sẽ.

Một lúc lâu sau hắn mới nhếch môi: “Mong được Điện hạ chỉ giáo.”

Hắn cũng không thích nhận ân tình của người ngoài, hôm qua hắn đã nhận lời thì nhất định sẽ làm được.

Từ sau khi tỉnh lại Tiêu Yến Hành đã suy nghĩ đến chuyện này, với thân phận và địa vị của vị Điện hạ này thì bên cạnh nàng có vô số người tình nguyện để nàng sử dụng, nàng cứu hắn hiển nhiên là vì có mục đích khác.

Vị tiểu điện hạ này quả nhiên muốn lợi dụng hắn để làm một chuyện gì đó không thể lộ ra ánh sáng.

Hắn sẽ làm.

Tất cả là để trả ơn cứu mạng của nàng.

Đến lúc đó hắn sẽ không còn nợ nàng gì nữa.

Lúc này Tạ Linh Du nhấc chân, đến gần hơn với giường của hắn, nàng hơi nghiêng người về phía trước, gương mặt của nàng chỉ cách hắn một chút, đôi mắt trong veo kia chớp chớp, mùi hương thiếu nữ mềm mại xộc vào mũi hắn.

Giống như mùi hương của túi tiền mà hắn đặt bên gối đêm qua.

“Đối với ta mà nói.” Tạ Linh Du nghiêng đầu, hình như đang nghiêm túc nghĩ ngợi gì đó, mãi cho đến khi nàng gằn từng chữ: “Ta muốn ngươi mãi mãi đứng về phía Tạ Linh Du.”

Chỉ vậy thôi?

Tiêu Yến Hành không ngờ mình sẽ nhận được một câu trả lời ngây thơ như vậy.

Hắn nghĩ thầm, quả nhiên là một tiểu điện hạ không rành thế sự.