Chương 2: Bùi Tĩnh An

Lúc này, Tạ Linh Du đứng dậy, Ánh Nguyệt cũng vội bước lên đỡ.

Tạ Linh Du ngồi trước gương trang điểm. So với gian phòng đơn sơ, xuống cấp, chiếc gương đồng khảm ốc xà cừ kia lại cực kỳ sang trọng quý phái, không chỉ được mạ vàng mà mặt gương còn nhẵn bóng, soi rõ từng đường nét, rõ ràng là vật mà chỉ những bậc quý nhân trong cung mới được dùng.

Nàng lặng lẽ ngồi đó, ngắm bóng mình trong gương.

Trong gương, nữ tử buông xõa mái tóc dài, khuôn mặt hình trái xoan vốn rất đẹp, nay vì quá gầy mà chiếc cằm càng thêm nhọn, môi nàng khô nứt, sắc mặt tái nhợt.

Chỉ còn đôi mắt đen láy ánh lên nét lạnh lẽo, vẫn vương chút khí chất cao quý vốn thuộc về người ở trên ngôi cao.

Vĩnh Ninh Vương Tạ Linh Du, vị nữ vương gia đầu tiên và duy nhất kể từ khi Đại Chu lập quốc.

Là nữ nhi hoàng thất, thân phận của nàng tôn quý, xưa nay chưa từng có.

Bước ngoặt lớn nhất trong đời nàng bắt đầu từ mười năm trước, khi phụ thân nàng là Tiên Vĩnh Ninh Vương còn sống. Lúc đó, nàng vẫn chỉ là một tiểu thư quận vương kiêu sa, vui vẻ.

Năm ấy là năm Gia Minh thứ mười lăm, trong một vụ ám sát, phụ vương nàng đã lấy thân che kiếm cho Tiên hoàng. Kiếm có tẩm độc cho nên dù Thái y viện tận lực cứu chữa cũng không giữ được mạng người.

Lúc lâm chung, phụ thân nắm tay Tiên hoàng, nói rằng ông chỉ còn lại một đứa con gái, sau khi ông mất, ông không muốn để người ngoài kế vị, khẩn cầu Tiên hoàng lập con gái Tạ Linh Du làm Vĩnh Ninh Vương, nếu không thì ông chết không nhắm mắt.

Lời này vừa thốt ra, từ Thái hậu cho tới cung nhân nô tỳ đều kinh hãi.

Từ xưa đến nay, chưa từng có nữ nhi hoàng thất nào được phong thân vương.

Theo lệ, sau khi Tiên Vĩnh Ninh Vương qua đời, Thánh thượng sẽ vì nhớ đến công cứu giá mà phong Tạ Linh Du làm công chúa, rồi chọn một nam tử trong tông thất kế vị vương tước, vừa biểu thị sự thương tiếc, vừa giữ được đại cục.

Nhưng phụ thân nàng cả đời phóng khoáng, đã quen với việc làm theo ý mình.

Ngay cả lúc hấp hối, ông cũng không ngại trái với thiên hạ mà đưa ra yêu cầu như thế.

Phụ thân và Tiên hoàng tuy không cùng mẹ, nhưng cùng được Thái hậu nuôi dưỡng từ nhỏ, tình huynh đệ rất sâu đậm. Sau khi Tiên hoàng đăng cơ, ngài ấy cũng vô cùng sủng ái, bao dung với ông.

Giờ thấy hoàng đệ vì đỡ cho mình mà sắp chết, Tiên hoàng đau thương tột độ, có lẽ vì áy náy hay vì thương xót mà ngài ấy lập tức hạ chỉ, cho phép Tạ Linh Du kế thừa vương vị.

Nhưng tất cả sự tôn quý đó đã biến mất hoàn toàn từ lúc tân đế đăng cơ. Còn nàng thì bị giam lỏng.

“Nửa tháng nữa là Chiêu Dương và Bùi Tĩnh An thành thân phải không?”

Tạ Linh Du nhìn mình trong gương, khóe môi khẽ cong, nhẹ giọng hỏi.

Ở phía sau, Ánh Nguyệt lập tức quỳ xuống: “Điện hạ, xin người đừng quá thương tâm.”

Bùi Tĩnh An, phò mã tương lai của công chúa Chiêu Dương, muội muội ruột của tân đế.

Nửa năm trước, chàng vẫn còn là vương phu của Tạ Linh Du.