Chương 5

Đêm đó, khi ngồi học bài dưới ánh trăng, tôi lôi ra viên kẹo nhỏ trong túi áo ra ngắm nghía một hồi.

Tôi khẽ bóc lớp giấy gói, mùi ngọt ngào lan tỏa, làm sống mũi tôi chợt thấy cay cay. Tôi đặt viên kẹo lên lưỡi, liếʍ nhẹ, sau đó lại liếʍ nhỏ một hai lần nữa rồi lại để viên kẹo lại trong giấy gói, để dành khi khác lại ăn.

Khi đi ngủ, dư vị ngọt ngào vẫn chưa tan hẳng trong khoang miệng vẫn cứ thoang thoảng thổi vào đầu, khiến tôi chút nữa không kiềm lòng được mà lôi viên kẹo ra nhấm nháp. Nhưng rồi tôi vẫn chịu đựng được cơn thèm, chỉ mỉm cười khúc khích rồi ôm chăn chìm vào giấc ngủ.

Tôi đã từng nghĩ cuộc đời mình chỉ toàn đắng chát. Nhưng đêm đó, lần đầu tiên tôi biết thế nào là vị ngọt.



Kể từ hôm ấy, tôi bắt đầu để ý đến cô bé chạc tuổi tên Liên nhiều hơn. Mỗi lần đi học qua ngõ nhà Liên, tôi đều lén liếc nhìn vào. Căn nhà tuy cũ nhưng sáng bừng bởi tiếng nói dịu dàng của cô Hà và tiếng cười trong trẻo của Liên.

Tôi thường hay thấy, Liên hay ngồi trước hiên, tết tóc cho búp bê bằng vải vụn, hoặc vẽ những bông hoa lên nền đất bằng que củi. Cô bé khác hẳn với những đứa trẻ trong làng, Liên vừa dịu dàng, vừa có chút gì đó tinh nghịch, hoạt bát như con bướm nhỏ tinh khôi.

Tôi không dám nhìn lâu, sợ Liên sẽ thấy tôi. Tôi sợ Liên sẽ chê, sẽ xua đuổi tôi như những đứa nít khác. Hoặc là sợ đòn gánh của mẹ tôi nếu thấy tôi đi quá lâu mà không ở nhà dọn dẹp.

Nhiều khi, tôi cảm thấy rất ghen tị với Liên. Liên xinh đẹp, trắng nõn, có đồ mặc rất sạch, có đồ ăn rất ngon. Liên không phải làm việc gì nhưng vẫn được mẹ yêu thương.

Còn tôi, tôi vẫn là cô bé lam lũ, ngày ngày cõng nước, nhổ cỏ, nấu cơm. Ngày ngày vẫn chịu đựng những tiếng mắng chói tai và cây roi mây hết cây này đến cây khác.

Có điều là từ khi có viên kẹo Liên cho ấy, tôi lại cảm thấy cuộc sống của mình cũng không hoàn toàn tăm tối lắm. Vì trong bóng đêm, tôi đã có một đốm sáng để hướng tới.

Tôi bắt đầu thấy cuộc sống trong làng Thạch Nguyên không còn hoàn toàn là bức tường bít bùng. Giữa những ngày nặng nề, tôi vẫn mong được nhìn thấy Liên, nghe giọng nói trong trẻo của cô bé.

Mùa hè năm ấy, trời oi bức đến độ trâu ngoài đồng cũng nằm ì dưới gốc tre, chẳng buồn vẫy đuôi. Trưa, nắng rát như dội lửa xuống mái nhà, ấy vậy mà lũ trẻ trong làng lại rủ nhau tụ tập dưới gốc đa đầu làng.

Gốc đa ấy đã có từ đời nào, cành lá xòe rộng như một mái đình khổng lồ, rễ buông xuống thành từng chùm, như những sợi tóc bạc phơ của ông lão ngàn năm tuổi. Với bọn trẻ trong làng, gốc đa chẳng khác nào một thế giới diệu kỳ.

Tôi thường chỉ dám đứng xa nhìn. Bởi tôi biết mình không được chào đón. Nhưng hôm ấy, không hiểu vì sao bước chân tôi cứ lén đi theo tiếng cười ríu rít kia.

Có lẽ vì tôi đã thấy Liên trong nhóm.

Liên ngồi dưới gốc đa, đôi má hồng lên vì nắng. Cô bé cười, nụ cười như ánh sáng xuyên qua tán lá rậm rạp. Thấy tôi đứng lấp ló bên ngoài, Liên vẫy tay gọi:

– Này! Lại đây chơi với tụi tớ đi!

Nghe thấy Liên gọi mình, tôi giật mình, tim đập thình thịch. Tôi ngập ngừng đứng đấy không nhúc nhích, ánh mắt của đám trẻ thường ngày trêu chọc tôi cứ thế chĩa thẳng vào tôi như một mũi tên nhọn. Nhưng rồi, tôi vẫn gục ngã bởi ánh mắt Liên, ánh mắt ấy sáng quá, như kéo tôi bằng sợi dây vô hình.

Tôi cố gắng chịu đựng sự hồi hộp trong lòng, rụt rè bước lại.

– Tụi mình vẫn chơi trò cũ nhé? Mình vẫn làm ông chủ bán tạp hoá.

Một đứa con trai lớn tiếng hỏi. Nó là Tèo, là con ông Sáu già, cũng là đứa có gia cảnh giàu nhất ở đây.

Tôi ngơ ngác:

– Trò gì cơ?

Liên cười khúc khích, giải thích:

– Là bọn mình sẽ chơi trò đóng vai. Có bạn đóng vai bác sĩ, làm cảnh sát. Sau đó giả vờ nấu cơm, mua bán đồ, giả vờ đi làm.

Tôi gật đầu liên tục, tỏ ý mình đã hiểu.

Liên nói tiếp:

– Mình đóng vai thợ may, giống mẹ mình. Còn cậu, cậu muốn đóng vai gì.

– Mình… Mình… Đóng vai…

Tôi cứ lắp bắp mãi mà chẳng thể nói ra được mình muốn làm gì. Đầu óc tôi rối bời, chỉ nghĩ tới được mỗi cha và mẹ. Chết thật! Hôm nay là lần đầu tiên tôi trốn đi chơi khi cha mẹ nghỉ trưa.

– Nè! Muốn làm gì thì nói đi chứ! Không chơi thì đi đi!

– Không, không. Mình muốn chơi.

– Vậy thì chọn nhanh đi. Tụi tao còn chơi nữa.

– Cha… A! Mình… Mình…

– Gì? Mày muốn đóng vai cha á? Ha ha ha, nó muốn đóng vai cha kìa tụi mày…

– Vậy tao đóng vai con.

– Ừa, ừa, tao cũng đóng vai con.

Cả đám reo lên cười khúc khích. Tôi bối rối đến đỏ cả mặt. Cha, chỉ là lời thốt ra khi tôi chợt nghĩ đến chiếc roi mây trong nhà mà thôi. Không ngờ bởi vì quá sợ mà tôi đã bất chợt thốt ra từ này.

Ấy thế mà Liên lại hồn nhiên kéo tay tôi, nói rằng:

– Vậy thì tớ làm mẹ, cậu làm cha nhé!

Tôi ngượng ngùng gật đầu, vừa vui vừa hồi hộp, bàn tay bị Liên nắm phút chốc đã ướt đẫm mồ hôi.