Một buổi chiều đầu hạ, nắng vàng rót xuống cánh đồng như mật ong chảy tràn, cả làng Thạch Nguyên xôn xao bởi sự xuất hiện của một gia đình mới. Người ta nói họ từ miền ngoài dọn vào, thuê lại căn nhà bỏ hoang đã lâu ở cuối làng. Ngôi nhà ấy từng thuộc về ông Chín, người đã mất vì tai biến. Từ ngày ông mất, căn nhà đóng kín cửa, bụi bặm bám đầy, cỏ dại mọc um tùm. Bây giờ có người dọn về, cả lũ trẻ hiếu kỳ kéo nhau đứng chụm đầu ngoài ngõ, nhìn lom lom như xem hội.
Người đàn bà ấy tên Hà, dáng người gầy gò, gương mặt trắng nõn nà, rất khác với người dân lầm lũi, rám nắng ở làng chúng tôi. Ánh mắt bà hiền lành đến lạ. Bà dắt theo một cô con gái chừng mười tuổi, bằng tuổi tôi, tên là Liên. Liên có mái tóc dài đen mượt, ngắn đến vai, làn da trắng hơn lũ trẻ trong làng, và đôi mắt Liên trong veo như mặt nước sông mỗi sớm mai.
Chiều hôm đó, bà Hà đứng ở đầu làng, tay cầm một túi kẹo to. Bà mỉm cười, gọi bọn trẻ lại:
– Lại đây nào, cô cho kẹo!
Lũ trẻ nhao nhao ùa tới, hò hét ầm ĩ. Những bàn tay nhỏ xíu chìa ra, mắt long lanh mong chờ. Cả làng chẳng mấy khi có người phát kẹo như vậy, nên cảnh tượng ấy giống như một ngày hội nhỏ.
Tôi khi đó đang gánh đôi thùng nước từ sông về. Vai tôi hằn đỏ bởi quai gánh tre, bước chân run rẩy trên con đường đất gồ ghề. Nước trong thùng sóng sánh, mỗi lần tôi lảo đảo lại trào ra, thấm ướt vạt áo nâu bạc màu. Tôi đứng từ xa, nhìn lũ bạn tíu tít cầm kẹo, tiếng cười vang lên rộn ràng dưới tán nắng. Tôi cũng vô thức cười rộ lên như thể mình cũng được cho kẹo, nhưng khi thấy bóng dáng một lớn một nhỏ quen thuộc, lòng tôi chợt thót lại một nhịp. Tôi cúi gằm mặt lại, gánh hai thúng nước bước đi nhanh hơn về nhà.
Tôi cũng muốn một viên kẹo… Chỉ một thôi cũng được. Nhưng tôi biết, nếu mẹ thấy tôi đứng ở đó, thế nào về nhà tôi cũng bị ăn đòn.
– Này bạn ơi!
Một tiếng gọi khe khẽ phía sau. Tôi giật mình quay lại. Là con gái của người đàn bà mới chuyển đến. Cô bé chạy về phía tôi, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt một viên kẹo giấy bóng xanh.
– Cho cậu này.
Tôi tròn mắt nhìn. Chưa bao giờ có ai chìa kẹo cho tôi như thế. Tôi lúng túng, hai bàn tay luống cuống đến nỗi làm gánh nước nghiêng ngả.
– Không… Không cần đâu. Cậu giữ lại mà ăn.
Cô bé dường như cũng hơi lúng túng khi bị tôi từ chối, nhưng rồi như nhớ ra chuyện gì đó lại nở một nụ cười rất tươi, nụ cười ấy sáng lấp lánh như ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu rọi vào đôi mắt hốc hác của tôi. Cô bé nhét viên kẹo vào tay tôi, giọng chắc nịch:
– Tớ có rất nhiều. Đây là cho cậu.
Tôi ngẩn ngơ nhìn viên kẹo nằm gọn trong lòng bàn tay. Giấy gói màu xanh óng ánh phản chiếu dưới nắng như một viên ngọc nhỏ. Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì đẹp đến thế. Tim tôi đập thình thịch, cảm giác này vừa lạ lẫm vừa ấm áp, phút chốc lan khắp người khiến tôi tê cứng.
– Cảm… Cảm ơn.
Tôi lí nhí nói, giọng run run.
Cô bé không nói gì thêm, chỉ mỉm cười rồi chạy vụt về phía mẹ mình.
Tôi đứng lại, ngắm viên kẹo trong tay thật lâu. Đến tận khi giọng nói the thé tức giận của mẹ vang lên thì tôi mới như chợt tỉnh, vội vàng sách thùng nước lên đi như bay về nhà.