Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chiếc Nhẫn Cỏ

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nỗi cô đơn của tôi lớn dần lên, như một cái cây xương rồng mọc hoang giữa sa mạc trong một khu vườn được ủ dưỡng tâm hồn. Có lúc, tôi ngồi hàng giờ bên bờ sông, nhìn dòng nước lững lờ trôi, ước gì mình cũng có thể xuôi theo dòng sông mà biến mất ở một nơi nào đó xa xôi.

Trong những đêm mưa, tôi cuộn tròn trong chăn, nghe tiếng gió lùa qua khe cửa, và chỉ ước, giá như tôi có một nơi để chạy trốn, một nơi mà tôi không phải là gánh nặng của gia đình, một nơi mà tôi sẽ nhận được tình yêu thương dù chỉ một chút, một chút thôi cũng được.

Tuổi thơ của tôi là những ngày tháng lầm lũi. Tôi lầm lũi đi học, lầm lũi về nhà, lầm lũi làm việc. Tôi không có bạn bè. Lũ trẻ trong làng thường trêu chọc tôi, gọi tôi là “con Đỉa hôi hám”, hay “con rớt”. Tôi không dám chơi với chúng, vì mỗi khi tôi có ý định chạy đi là cha mẹ sẽ lại quát lên:

– Tính đi đâu đó! Rửa chén, giặt đồ gì chưa? Xong rồi thì đi trông em đi còn đứng đó làm gì? Muốn ăn đòn à!

– M* nó, suốt ngày cứ trốn đi chơi, chẳng được cái tích sự gì! Còn bày đặt đi học, cái đầu óc bã đậu như mày mà cũng học đòi làm người có học ư? Hừ! Nói không chừng là muốn trốn việc nhà thôi, người như mày có học thế nào đi nữa cũng là một con vô tích sự! Chẳng làm nên trò trống gì.

Thế là tôi lại thở dài quay về nhà, ngồi lủi thủi trốn trong góc phòng, nơi mà ánh sáng không thể nào chiếu tới, cũng dễ dàng giấu đi thân hình bé nhỏ của mình khỏi cặp mắt lạnh lùng của cha mẹ.

Có những ngày chiều yên bình, tôi nhìn lũ trẻ cùng trang lứa chơi đùa dưới gốc đa cổ thụ, nơi những đám mây trắng lững thững trôi trên nền trời xanh thẳm. Chúng cười nói, chạy nhảy, thả diều… tất cả đều là những trò chơi mà tôi chỉ dám ước mơ được tham gia.

Có lần, tôi mạo muội lại gần, chỉ muốn nhìn rõ hơn cánh diều bay lên cao. Nhưng mới ló mặt ra, một đứa đã la lên:

– Ê, con Đỉa hôi kìa tụi bây! Đuổi nó đi đi, không mẹ nó lại đến la, ồn muốn chết!

– Đi, cút đi con Đỉa!

– Lêu lêu lêu, tụi tao không cho mày chơi đâu… Đi đi. Đi, xùy xùy…

Cả bọn mặt mày cau có đuổi tôi đi, sau đó lại cười phá lên khi thấy tôi chạy xa, hành động rất đắc chí. Tôi đỏ bừng mặt, quay đầu chạy. Nhưng tiếng cười ấy cứ bám theo tôi, quanh quẩn trong đầu tôi mãi không chịu đi. À, tên gọi mà cha mẹ tôi đặt cho tôi ở nhà… Là Đỉa.



Tôi không biết mình đã khóc từ lúc nào, đôi mắt hoen mờ đi vì nước mắt, nhưng đôi chân trần thô sạm, đen nhẹm cứ thế chạy mãi, chạy mãi… Cho tới khi cảnh tượng hiện ra trước mắt là một bãi đất hoang đầy cỏ dại.

Ánh nắng hoàng hôn chiếu lên bãi đất ấy như một khung cảnh huyền ảo khiến tôi nhìn mà mê mẩn, phút chốc quên luôn cả việc khóc.

Cỏ xanh xanh

Nắng long lanh

Trời chiều vừa về nghỉ

Như đang nói với em

Chớ buồn, mai lại sáng.

Và từ đó, nơi đây cứ thể như là hang ổ bí mật của tôi. Và những lúc thấy buồn, lạc lõng, nó chính là nơi mà tôi trú ngụ, gửi gắm những lời tâm sự.

Cuộc sống của tôi cứ thế trôi đi như một dòng sông lặng lẽ, không có sóng gió nhưng cũng đã có chút ánh sáng mà mình tự tìm. Tôi từng nghĩ rằng, đời mình sẽ mãi mãi chỉ là những ngày tháng buồn bã, tẻ nhạt, bị giam hãm trong cái thân xác con gái nhỏ bé này. Cho đến một ngày, một cơn gió lạ đã thổi vào cuộc đời tôi một tia hy vọng mới. Tôi vẫn nhớ như in năm đó, năm tôi lên mười.

Cơn gió ấy mang theo mùi hương của hoa hướng dương, của ánh mặt trời nhỏ, và là của một người con gái xinh đẹp. Người con gái ấy tên là Liên. Và từ khoảnh khắc gặp Liên, những vết sẹo trong lòng tôi bắt đầu có một lý do để bỏ lại những cơn đau nhói mỗi ngày ở phía sau.
« Chương TrướcChương Tiếp »