Khi đã lớn thêm đôi chút, có những đêm tôi chẳng thể nào chợp mắt. Tôi cứ nằm đấy, trên chiếc giường ọp ẹp cũ kỹ gác bên cạnh chiếc giường ấm áp của cha và mẹ. Họ ôm em, đứa con trai cục vàng cục bạc mà họ trông ngóng đi vào giấc ngủ.
Tôi co ro nằm bên cạnh, nghe tiếng mưa lộp bộp trên mái nhà cùng tiếng sấm liên miên không dứt bên ngoài, nghĩ thầm: “Nếu một mai tôi biến mất, liệu rằng còn có ai nhớ đến tôi không?” Rồi tôi cứ thế suy nghĩ miên man mãi cho đến khi tự mỏi mệt mà chìm vào giấc mộng hư ảo do chính mình tạo ra.
…
Ngày thằng Bi, em trai tôi chào đời, lúc đấy tôi chỉ mới hơn hai tuổi. Ngoài cha mẹ và người thân vui vẻ ra, ngày hôm ấy tôi cũng vui lắm, vì tôi được ăn no và còn được ăn chè bà Sáu nấu. Nhưng không được lâu lắm, ngày qua ngày, niềm vui ấy đã bị những nỗi bất an trong tôi chiếm lấy.
Bi nhỏ hơn tôi hai tuổi, là cục cưng của cả gia đình. Nó được bao bọc trong sự yêu thương vô điều kiện của cha mẹ. Cha thường nắn nót làm cho nó những món đồ chơi bằng gỗ, lúc thì là con cào cào tre, lúc thì xe trượt gỗ. Mẹ thì hay giấu trong túi áo những viên kẹo ngọt mua từ chợ xã, về đến nhà lại gọi Bi vào nhà, dúi cho nó như trao một báu vật rồi hôn vào mặt nó tới tấp. Mỗi khi ấy, đôi mắt thằng bé sáng lấp lánh và cố tránh thoát đi cái ôm ấp của mẹ, còn tôi thì đứng lặng bên cửa, cố nuốt cục nước miếng sắp trào ra bên miệng.
Nói thật, tôi còn thèm khát cái ôm ấm áp bị em trai gạt bỏ hơn là những viên kẹo mà đứa trẻ nào cũng thích. Nhưng thật tiếc, cả cuộc đời tôi chẳng thể nào có được cái gọi là cái ôm của tình thân.
Tôi lớn lên như một cái bóng trong chính căn nhà của mình. Một cái bóng khi có chỉ sẽ làm người ta cảm thấy chướng mắt. Một cái bóng khi không có… Cũng chẳng sao cả.
…
Tôi không bao giờ được phép ngồi ăn cùng mâm với cha và em trai. Mẹ bảo con gái phải biết nhường trên kính dưới. Tôi chỉ được ăn phần cơm nguội còn lại, hoặc những món ăn thừa sau khi cha và em đã ăn xong. Nước cháo loãng chỉ có vài hạt gạo cộng với muối… Và đó là bữa ăn của tôi. Nhưng tôi chẳng bao giờ dám phàn nàn, vì mỗi lần tôi mở miệng, mẹ sẽ lại gằn giọng:
– Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn! Đồ ăn đầy ra đấy, không ăn thì nhịn!
Bà ấy quát thế, rồi sau đó sẽ dọn dẹp hết đồ ăn trên bàn, dù tôi còn chưa được ăn miếng nào. À, trách tôi, miệng lúc nào cũng đi hơi xa.