Chương 1

Làng Thạch Nguyên là nơi tôi sống. Nó nằm lọt thỏm giữa những triền đồi cỏ lau và những cánh đồng lúa nước trải dài tít tắp. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm hơn, chậm đến nỗi những nếp nhà gỗ cũ kỹ vẫn còn nguyên vẹn từ đời này sang đời khác. Những con đường đất nhỏ hẹp, lầy lội khi mưa xuống và khói bụi mù mịt khi trời nắng, cũng là nơi tôi đã đi qua biết bao nhiêu lần với đôi chân trần đầy những vết sẹo.

Tôi sinh ra ở đó vào một ngày mưa rào của những năm 1985, khi những cơn gió mùa mang theo hơi ẩm của đất, thổi vào những ngọn tre xào xạc. Mẹ tôi thường nói, khi tôi cất tiếng khóc chào đời, nụ cười hạnh phúc của bà đột nhiên tắt ngấm. Bà quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có những hạt mưa đang thi nhau rơi. Bà cảm thấy sinh con gái chỉ là gánh nặng, và thầy bói trong làng đã bảo với bà rằng: “Cái thai 9 tháng 10 ngày này là một đứa bé trai kháu khỉnh”. Ấy thế mà tôi lại được sinh ra, cũng cướp đi cái nỗi khát khao, hi vọng có con trai nối dõi của cha mẹ tôi.

Bà thường nói với cha tôi rằng:

– Giá như nó là thằng con trai, thì nhà ta đã có người nối dõi.

Cha tôi không nói gì, chỉ thở dài một tiếng nặng trĩu. Và từ ngày đó, số phận của tôi như thể đã được định đoạt.



Cha tôi là một người đàn ông khắc khổ. Bàn tay ông chai sạn, hằn lên những vết chai của một đời làm nông. Ông hiếm khi nói chuyện với tôi, chỉ quát mắng mỗi khi tôi làm sai. Mẹ tôi là một người phụ nữ lam lũ. Lưng bà còng xuống vì gánh vác quá nhiều, và giọng bà thì lúc nào cũng khản đặc bởi những lời than vãn.

– Chỉ biết ăn rồi khóc khóc khóc, đúng là đen đủi! Biết vậy lúc sinh mày ra tao đã bóp mũi mày cho chết ngắt cho rồi, rõ khổ!

– M* mày, có mỗi cái chén cũng rửa không xong! Con người ta năm tuổi đã ra đồng phụ giúp rồi kìa, đúng là vô dụng!

Và vân vân và mây mây… Những lời nói ấy cứ liên tục lặp đi lặp lại đến nỗi khi tôi nhớ về tuổi thơ, ký ức ấy lại hiện rõ mồn một.

Bà thường nói thế khi trong lòng tức giận, ấm ức hoặc khó chịu… Tôi không biết… Nhưng mỗi khi bà nói thế, tay bà sẽ tự động ngắt lấy mấy cái cành cây nào vừa tay trước nhà mà quất vào chân tôi tới tấp. Tôi không dám xin tha hay khóc to hơn, vì tôi biết, chúng chẳng có tác dụng gì mà chỉ khiến mẹ tôi thêm phần bực mình hơn, cũng đánh tôi đau hơn.

Tôi sợ lắm, sợ những vết lằn roi đỏ ửng trên da, sợ cả những lời nói của cha mẹ như dao cứa vào lòng. Tôi thường thầm tự hỏi. Tại sao lại như vậy? Cha mẹ có từng yêu tôi không? Tại sao tôi lại là con gái mà không phải con trai!

Tại sao vậy?