Chương 88

“Cô cứ mở miệng là Hà Minh Uyển, tôi nghe ra rồi, nếu không phải vì cô ấy đứng ra giúp tôi, cô cũng sẽ không nghĩ mình sai.” Kỷ Lăng tựa vào bàn: “Hình như, tôi không cảm nhận được sự thành tâm của cô.”

Trâu Tĩnh tiến lại gần một bước: “Cô muốn có thành ý như thế nào, tôi sẽ làm theo lời cô.”

Kỷ Lăng nhìn cô ta: “Vậy thì làm ơn tránh xa tôi ra một chút. Bởi vì, tôi không có lý do gì để tha thứ cho cô.”

“Kỷ Lăng, đừng có được voi đòi tiên!” Vẻ mặt Trâu Tĩnh lộ ra vẻ tức giận: “Cho dù có Hà Minh Uyển chống lưng cho cô, cô ấy chống lưng được một lần, có chống lưng được cả đời không? Cô nên nhìn rõ tình hình đi!”

Ánh mắt Kỷ Lăng trở nên lạnh lẽo. “Cô đang đe dọa tôi đấy à?”

Lúc này, Mạc Cảnh Vũ bước đến chắn trước mặt Kỷ Lăng. “Trong công ty của tôi, đe dọa nhân viên của tôi, là ai không nhìn rõ tình hình?”

Mạc Cảnh Vũ vừa dứt lời, lại quét mắt nhìn các nhân viên trong công ty, dùng đầu ngón tay gõ gõ bàn. “Không ai có việc gì để làm sao?”

Mọi người lập tức quay về vị trí của mình.

Trâu Tĩnh nghĩ đến cảnh nhục nhã trong phòng họp, lửa giận bốc lên, cô ta nói mà không kịp suy nghĩ: “Đúng là người đẹp thì có đặc quyền! Hết người này đến người khác bảo vệ cô ta, vậy tôi muốn xem, mấy người bảo vệ được đến bao giờ! Sau này, tốt nhất là đừng để Kỷ Lăng đi một mình!”

Nhiệt độ trong mắt Mạc Cảnh Vũ giảm mạnh, cô gần như nghiến răng phun ra một lời cảnh cáo: “Bây giờ là xã hội pháp trị, tôi khuyên cô đừng có ý đồ xấu.”

Sau một hồi đối đầu, cô ghé sát tai Trâu Tĩnh nói nhỏ: “Tôi tặng cô một câu này, một số người sinh ra đã có đặc quyền. Trước hết hãy tự lượng sức mình, đừng tỏ vẻ chưa thấy sự đời bao giờ. Đừng gây rối, nếu không, tôi có hàng trăm cách để khiến cô phải trả giá cho những việc mình làm.”

Cuối cùng, Mạc Cảnh Vũ nói thêm một câu nữa, giọng nói cô cực kỳ nhỏ, nhưng Trâu Tĩnh nghe rõ mồn một.

“Tôi, có thể chống lưng cho cô ấy cả đời.”

Rất nhanh, hai nhân viên bảo vệ bước vào.

Mạc Cảnh Vũ ra hiệu cho bảo vệ. “Làm phiền đưa người phụ nữ này ra ngoài.”

Kỷ Lăng hơi nhướng mày, hôm nay là làm sao vậy, hết người này đến người khác không cho cô cơ hội thể hiện.

Mục đích Kỷ Lăng đến đây vốn là vì Mạc Cảnh Vũ, cô không muốn tiếp xúc với người khác, bị cô lập ngược lại khiến cô thấy thoải mái. Cô luôn nghĩ mình sống khá kín đáo, nhưng lại luôn có người coi cô là quả hồng mềm, thích nhảy ra trước mặt cô.

Điều này không có nghĩa cô thực sự là một quả hồng mềm.

Trâu Tĩnh chưa từng phải chịu đựng sự sỉ nhục như vậy, bị lửa giận làm choáng váng, cô ta lao tới định túm tóc Mạc Cảnh Vũ. “Các người đừng quá đáng!”

Mạc Cảnh Vũ lùi lại một bước né tránh, nhưng lại va vào ghế của Kỷ Lăng, mất thăng bằng.

Kỷ Lăng lập tức đứng dậy đỡ lấy eo Mạc Cảnh Vũ, giúp cô không bị thất thố.

Mạc Cảnh Vũ không để lại dấu vết gì mà lùi ra xa, thái độ không hề thân thiện. “Đi theo tôi.”

Kỷ Lăng hít hà mùi hương dễ chịu trong không khí, đi theo sau Mạc Cảnh Vũ.

Trâu Tĩnh thì bị bảo vệ kẹp chặt cánh tay lôi ra ngoài, vùng vẫy dữ dội, không còn chút vẻ ngoài tinh tế thường ngày.

Sau khi vào phòng.

Mạc Cảnh Vũ đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía Kỷ Lăng. “Người khác nói gì, em đừng quá để tâm. Sau này nếu có ai bắt nạt em, em có thể nói với… Tần Tổng giám đốc.”