Chương 87

Hơn nữa… cô còn có mục đích riêng của mình.

Trâu Tĩnh vừa mất việc, điện thoại di động đã bắt đầu rung "ù ù" liên tục, là cuộc gọi từ gia đình.

Trâu Tĩnh sợ có chuyện gì, không dám bận tâm đến bầu không khí kỳ quái lúc này, bực bội bước ra khỏi phòng họp để nghe điện thoại.

Đầu dây bên kia là người bố thường ngày rất cưng chiều cô, nhưng lúc này lại chửi bới cô một trận té tát.

Chửi xong, ông ta mới trầm giọng nói: “Công ty mất sạch mấy khách hàng lớn chưa nói, kênh cung ứng cũng gặp vấn đề. Người ta nói thẳng ra, là do mày đã chọc giận người không nên chọc, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Cô chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã nói tiếp: “Trâu Tĩnh, tao nói cho mày biết, những thứ mày ăn, mày dùng đều là do tao cho. Cho dù mày phải quỳ xuống cầu xin người ta, cũng phải giải quyết chuyện này cho tao. Nếu không, sau này cứ coi như tao không có đứa con gái là mày!”

Trâu Tĩnh há hốc miệng, không dám tin vào tai mình.

“Tút tút tút…” Trong điện thoại chỉ còn lại tiếng bận liên hồi.

Đầu óc Trâu Tĩnh choáng váng, đứng chết trân tại chỗ rất lâu.

Cho đến khi mọi người tan họp, Trâu Tĩnh mới tỉnh lại như vừa thoát khỏi giấc mộng.

Cô có một anh trai và một chị gái, sớm đã biết doanh nghiệp gia đình sẽ chẳng có phần lợi lộc gì, nên mới đến công ty quảng cáo này làm việc, ít nhất còn có thể dựa vào các mối quan hệ gia đình để kiếm chút danh tiếng.

Mất việc thì có thể đổi chỗ, nhưng nếu doanh nghiệp gia đình gặp vấn đề, đồng nghĩa với việc mất đi lợi thế bẩm sinh. Hơn nữa, sau này đừng nói đến hàng xa xỉ, ngay cả việc tự nuôi sống bản thân cũng có thể là một vấn đề.

Không thấy bóng dáng Hà Minh Uyển trong công ty, Trâu Tĩnh chỉ đành nhanh chóng đi đến chỗ làm việc của Kỷ Lăng, hạ giọng nói: “Chuyện vừa rồi, là lỗi của tôi, hy vọng cô có thể tha thứ cho tôi.”

Kỷ Lăng ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó hiểu. “Tại sao tôi phải tha thứ cho cô?”

Trâu Tĩnh dường như không ngờ Kỷ Lăng sẽ trả lời như vậy, cô ta sững sờ một lúc rồi nói: “Tôi thừa nhận tôi không nên nói những lời đó với cô. Nhưng Hà Minh Uyển vì chuyện này mà đuổi cùng gϊếŧ tận công ty nhà tôi, có phải là quá đáng không?”

Lúc này, cô ta vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Cô đồng nghiệp này, khi nãy cô cố ý ám chỉ, vu khống tôi quyến rũ đàn ông lớn tuổi đã có vợ, cô có thấy mình quá đáng không?” Khóe miệng Kỷ Lăng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: “Khi cô bắt tôi phải quỳ xuống lau giày cho cô, cô có thấy mình quá đáng không?”

Cô bịt mũi đứng dậy: “Một số lời nói, nói sau lưng, tôi lười chấp nhặt. Nhưng tôi không thích người khác cố tình kiếm chuyện trước mặt tôi, nếu cô gây rối ngay trước mặt, tôi sẽ rất khó chịu.”

Trâu Tĩnh cố nén lửa giận trong lòng, cười cầu hòa. “Kỷ Lăng, chuyện trước đây là tôi sai, tôi xin lỗi. Tôi chỉ đùa thôi, làm sao tôi có thể thực sự bắt cô lau giày cho tôi chứ! Cô bảo Hà Minh Uyển tha cho tôi được không?”

“Đùa à? Nhưng tôi không thấy buồn cười.” Kỷ Lăng dừng lại: “Tuy nhiên, dáng vẻ hiện tại của cô thì khá buồn cười đấy.”

Trâu Tĩnh nhớ lại lời bố nói, nhẫn nhịn nói bằng giọng điệu dễ nghe: “Chúng ta cũng là đồng nghiệp một thời gian, cô… đại nhân không chấp tiểu nhân. Được không? Hà Minh Uyển cũng là nhân vật công chúng, tôi tin cô ấy sẽ không nhỏ nhen đến mức đó.”