Chương 54

Cô vẫn chưa quên chuyện mình muốn dùng đôi tay Mạc Cảnh Vũ làm tài liệu tham khảo nhưng bị từ chối một cách phũ phàng.

Vì những lời giễu cợt công khai lẫn ngấm ngầm của các đồng nghiệp trong thời gian này, Chu Huệ hoàn toàn coi Kỷ Lăng là cái gai trong mắt.

Cô ta cũng không ngồi chờ chết, đã tìm được công ty mới. Cô ta còn dự định trước khi đi sẽ dạy cho Kỷ Lăng một bài học, dập tắt nhuệ khí của cô thực tập sinh nhỏ này.

Sau giờ tan sở, Chu Huệ theo sau Kỷ Lăng, đi giày cao gót xuống 21 tầng lầu. Cô ta thở hổn hển một hồi, không hiểu vì sao Kỷ Lăng không đi thang máy sẵn đó mà cứ nhất quyết leo cầu thang.

Bước ra khỏi cửa xoay, Kỷ Lăng vẫn đi nhanh, Chu Huệ theo sát.

Rẽ qua một góc cua, Chu Huệ thấy khoảng cách đã đủ xa công ty, liền nhanh chân bước tới định nắm lấy vai Kỷ Lăng.

Chỉ là, tay cô ta còn chưa chạm được vào Kỷ Lăng thì đã bị hai người phụ nữ mặc đồ đen đè xuống đất. Mặt Chu Huệ úp vào nền nhà, một chiếc giày cao gót cũng văng ra.

Kỷ Lăng xoay người lại, lùi về sau hai bước.

Vì đeo khẩu trang, chỉ có lông mày và ánh mắt cô lộ ra ngoài, cô nhướn mày đầy vẻ ngạc nhiên: “Cô nằm bò ra đất làm gì thế?"

Chu Huệ chưa từng trải qua cảnh tượng nào như vậy, nhất thời ngây người như kẻ ngốc.

Kỷ Lăng nói: "Buông ra đi, là người tôi quen."

Hai nữ vệ sĩ nhanh chóng lùi lại.

Chiếc váy ngắn trên người Chu Huệ bị co lên một đoạn, chiếc áo sơ mi voan trắng dính đầy bụi bẩn, nhăn nhúm, trông cô ta vô cùng thảm hại.

Cô ta nhặt chiếc giày dưới đất lên xỏ lại vào chân. Lửa giận bốc lên, cô ta the thé chất vấn: "Cô làm cái gì vậy?"

"Tôi làm cái gì?" Ánh mắt Kỷ Lăng đầy khó hiểu: “Tôi mới là người nên hỏi cô vừa định làm gì mà bị người ta đè xuống đất?"

Chu Huệ không trả lời, thay vào đó là vẻ mặt chế giễu, nói: "Giờ đây đã trèo lên cành cây cao rồi, còn dẫn cả vệ sĩ đi theo, tôi thật sự khâm phục thủ đoạn quyến rũ đàn ông của cô!"

Kỷ Lăng nhíu mày: “Tôi thấy cô nói khó nghe quá, đã xúc phạm đến tôi. Tốt nhất là cô nên xin lỗi tôi đi."

Chu Huệ: "Sao nào? Tự mình dám làm, lại không cho người ta nói à?"

Đúng lúc này, một chiếc Rolls-Royce màu bạc xám dừng lại ở phía đối diện đường.

Từ ghế lái bước xuống là một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest.

Kỷ Hàn Hiên sải bước đi tới: “Chị, chị đứng đây làm gì vậy? Cẩn thận kẻo lại ngất xỉu nữa đấy!"

Kỷ Lăng liếc nhìn em trai mình, rồi nhìn chiếc xe cách đó không xa, chưa kịp mở lời thì Chu Huệ lại bắt đầu luyên thuyên không ngớt.

"Hóa ra cô trèo lên được cành cây cao là nhờ thế này đây, hóa ra em trai cô là một tài xế xe sang!"

"Trông dáng vẻ cũng sáng sủa, chắc được mấy bà phú bà thích lắm nhỉ?"

Kỷ Hàn Hiên cau mày.

Chu Huệ cười lạnh, nói với Kỷ Hàn Hiên: "Cậu có biết chị gái cậu đi khắp nơi quyến rũ người ta không, ngay cả nữ tổng giám đốc công ty bọn tôi mà cô ta cũng không buông tha?"

Hai luồng lửa giận bùng lên trong mắt Kỷ Hàn Hiên: “Cô đúng là đồ không có giáo dưỡng!"

Đúng là chị em ruột, cách chửi mắng cũng y như đúc.

Kỷ Hàn Hiên quay mặt về phía Kỷ Lăng: “Chị, đây là đồng nghiệp của chị à? Chị làm việc ở bãi rác à?"

Kỷ Lăng nhìn Chu Huệ một cách bất lực: “Lần sau đến lúc nên xin lỗi thì phải xin lỗi cho đàng hoàng vào, nếu không bỏ lỡ cơ hội như bây giờ, cô sẽ phải hối hận đấy."