Chương 52

Trong một thời gian ngắn, hầu hết các đồng nghiệp cấp trung và cấp dưới trong công ty đều coi Chu Huệ là trò cười.

Chỉ có Hạ Du vẫn không thể từ chối Chu Huệ, vẫn giúp cô ta làm những việc vặt.

Chính điều này đã giúp Hạ Du xây dựng được hình tượng cô gái "tiểu bạch thỏ" (ngây thơ) trong lòng các đồng nghiệp khác.

Bên ngoài gió tanh mưa máu, nhưng chẳng ảnh hưởng chút nào đến Kỷ Lăng. Cứ mỗi buổi trưa cô đều đúng giờ có mặt ở văn phòng Mạc Cảnh Vũ, không hề sai sót, vô cùng tự giác.

Trong văn phòng.

Mạc Cảnh Vũ hơi thất thần.

Đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, cô vô thức nhìn vào gương trên bàn, chỉnh lại mấy sợi tóc lòa xòa trên trán.

Sau đó mới nói: "Mời vào."

Tần Nhu ôm một chồng tài liệu bước vào, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Mạc Cảnh Vũ, cô ta khó hiểu hỏi: "Thấy tôi vào có gì mà ngạc nhiên thế?"

Mạc Cảnh Vũ thu lại biểu cảm, lạnh nhạt nói: "Không có, cô nhìn lầm rồi."

Tần Nhu nhún vai, không tiếp tục đề tài này. Cô ta chuyển sang việc khác: "Bên nhà đầu tư đã hồi âm, nói rằng có thể cân nhắc dự án Nền tảng Chia sẻ Sáng tạo của chúng ta, nhưng phải đạt được một lượng người dùng tích cực nhất định trong vòng hai tháng."

Cô ta rút một tờ giấy A4 từ chồng tài liệu ra đưa cho Mạc Cảnh Vũ: “Đây là danh sách một số tài khoản blogger chất lượng mà tôi tìm được trên mạng, có nhà thiết kế, họa sĩ minh họa, nhϊếp ảnh gia, và cả một số nhà thư pháp trẻ nữa. Nếu cô thấy ổn, tôi sẽ cho người liên hệ từng người một, đổi tài nguyên hoặc mời họ trả phí tham gia."

Mạc Cảnh Vũ nhận tờ giấy, liếc qua rồi đặt xuống bên cạnh. "Được, khi nào có thời gian tôi sẽ xem nội dung trước đây của họ."

Tần Nhu lại đặt chồng tài liệu còn lại trước mặt Mạc Cảnh Vũ: “Những thứ này cần cô ký duyệt, tôi sẽ qua lấy trước khi tan làm."

Mạc Cảnh Vũ gật đầu.

Tần Nhu nhìn đồng hồ: “Đến giờ ăn rồi, đi ăn cùng tôi không?"

"Cô đi trước đi, tôi bận thêm chút nữa." Mạc Cảnh Vũ cầm một tập tài liệu trên bàn lên, cứ như thể trên đầu cô đang viết bốn chữ "Xin đừng làm phiền".

Tần Nhu chợt nở một nụ cười tinh quái: “Cô không phải là đang đợi Kỷ Lăng đấy chứ?"

Mạc Cảnh Vũ ngước mắt, liếc nhìn Tần Nhu một cái: “Là cô ta cứ như cục kẹo mạch nha, luôn chặn tôi trong văn phòng, làm sao tôi có thể đợi cô ta được?"

Tần Nhu làm ra vẻ đã tin lời cô: “Vậy tôi đi trước đây, chúc hai người dùng bữa vui vẻ!"

"Đã bảo là không đợi cô ta!" Vẻ mặt Mạc Cảnh Vũ hơi bực mình, cô đặt tài liệu xuống, đứng dậy khỏi ghế. "Vừa hay giờ tôi cũng hơi đói rồi, tôi đi ăn cùng cô!"

Bên ngoài cửa.

Kỷ Lăng đưa tay lên giữa không trung, chuẩn bị gõ. Cánh cửa bật mở, cô đột ngột chạm mắt với Mạc Cảnh Vũ.

Tác giả có lời muốn nói: Chúc mừng nhân vật chính nhận được nghệ danh: Kỷ Tự Giác và Mạc Khẩu Thị Tâm Phi.

---

Kỷ Lăng hạ tay xuống, mắt đảo qua hai người, hỏi: "Cô định đi ra ngoài à?"

"Ừm." Mạc Cảnh Vũ hơi nhếch cằm: “Tôi định đi ăn với Tổng giám đốc Tần."

Lông mày Kỷ Lăng run lên: “Vậy là cô không ăn cơm cùng tôi nữa sao!" Biểu cảm đó cứ như thể trời sập đến nơi.

Khóe môi Mạc Cảnh Vũ vừa chớm nở ý cười đã bị cô kiềm lại. "Tôi là sếp, ngày nào cũng rất bận, cô đừng bám lấy tôi nữa."

Tần Nhu nhìn vào túi đựng cơm trong tay Kỷ Lăng: “Hay là hôm nay tôi ké một bữa cơm ở đây nhé?"