Hơi nóng ấm áp liên tục phả vào tai, đồng tử Mạc Cảnh Vũ lập tức mất tiêu cự, cô chậm rãi chớp mắt vài cái, vô thức trả lời: "Món nào cũng khá ngon."
Kỷ Lăng gật gù, có vẻ cực kỳ đồng tình: “Khẩu vị của tôi cũng thuộc dạng khó tính lắm rồi, tôi đoán là cô sẽ không có món nào không thích đâu."
Cổ họng Mạc Cảnh Vũ nuốt khan một cái, tai cô lại đỏ bừng một mảng không kiểm soát được.
Kỷ Lăng dùng hai tay ôm cằm, chớp chớp hàng mi cong vυ"t với Mạc Cảnh Vũ: “Cô có thích ăn trưa cùng tôi không?"
Mặt Mạc Cảnh Vũ khôi phục lại vẻ lạnh nhạt thường ngày: “Chỉ là một bữa cơm thôi, có gì thích hay không thích đâu."
Khóe môi Kỷ Lăng nhếch cao, ánh mắt ánh lên ý cười thỏa mãn: “Tôi rất thích ăn cơm cùng cô. Cơm thơm, mà cô cũng thơm nữa."
Mạc Cảnh Vũ đột ngột đứng dậy khỏi ghế sofa: “Ăn xong rồi thì cô đi ra đi!"
Kỷ Lăng thấy người sắp bỏ đi, liền nắm chặt lấy tay Mạc Cảnh Vũ, ngước nhìn lên với ánh mắt đầy mong chờ: “Ngày mai tôi còn có thể đến nữa không?"
Mạc Cảnh Vũ đứng đơ hai giây, sau đó từ chối không chút do dự: "Không được."
Khóe mắt Kỷ Lăng lập tức rũ xuống, môi dưới bĩu ra, trông như một con mèo nhỏ tủi thân.
Mạc Cảnh Vũ không thể làm ngơ trước vẻ thất vọng trên mặt Kỷ Lăng, nhưng vẫn không hề nhượng bộ.
Kỷ Lăng nắm lấy ngón tay thon dài của Mạc Cảnh Vũ lắc lắc, đôi mắt hạnh dường như đang bắn ra những tia lấp lánh về phía Mạc Cảnh Vũ.
Mạc Cảnh Vũ quay mặt đi, giọng cứng nhắc: "Vậy ngày mai là lần cuối cùng."
Tác giả có lời muốn nói: Tác giả hóng chuyện: Tôi thực sự bất mãn với cô thực tập sinh nhỏ này! Hôm nay dám ăn cơm trong văn phòng sếp, ngày mai không biết còn dám ăn gì nữa?
---
Trưa hôm sau, Kỷ Lăng lại đúng giờ có mặt tại văn phòng Mạc Cảnh Vũ, tay xách túi đựng cơm.
Món ăn hôm nay còn phong phú hơn hôm qua.
Mạc Cảnh Vũ rút kinh nghiệm lần trước, lúc ăn cơm không nói câu nào. Cho đến khi đặt đũa xuống, cô mới hỏi: "Đây là cô tự làm à?"
Kỷ Lăng: "Là dì giúp việc làm, từ nhỏ tôi chỉ ăn cơm của dì ấy thôi."
Nghe câu trả lời này, Mạc Cảnh Vũ hiểu lầm rằng Kỷ Lăng lớn lên ở nhà người khác, nên cũng không hỏi thêm gì nữa.
Lần này Kỷ Lăng rời đi, cô không hỏi ngày mai có thể đến nữa không.
Những lời từ chối mà Mạc Cảnh Vũ đã chuẩn bị sẵn, chưa kịp nói ra thì đã phải nuốt ngược vào bụng.
Buổi trưa, lúc cơn buồn ngủ ập đến.
Mạc Cảnh Vũ định cầm cốc đi ra ngoài pha cà phê, cô đã đi đến tận cửa. Nhưng do dự một lát, cô lại lùi về ghế ngồi, định gọi lễ tân mang thẳng vào.
Cô vừa cầm điện thoại lên, trên mặt lại hiện lên vài phần vẻ mặt rối rắm.
Cuối cùng, cô vẫn tự mình cầm cốc đi ra ngoài.
Mạc Cảnh Vũ vô tình liếc nhìn bàn làm việc của Kỷ Lăng, thấy không có ai.
Cô đi đến cửa phòng trà nước, nghe thấy có người đang nói chuyện bên trong.
"Sắp hết thời gian thực tập của Kỷ Lăng rồi nhỉ? Cô biết phải viết đánh giá đồng nghiệp thế nào rồi chứ?"
Đây là giọng nói đặc trưng của Chu Huệ, chua ngoa và chói tai.
"Chị Ada cứ yên tâm, mọi người đâu phải kẻ ngốc, hai người thực tập sinh, chắc chắn là giữ lại Hạ Du sẽ có lợi hơn, chúng tôi đều biết phải điền như thế nào."
Chu Huệ: "Hừ, chuyện nó đắc tội với tôi, tôi nhớ rõ từng li từng tí! Cứ tưởng mình có thể nhảy nhót được bao lâu nữa chứ! Nếu không cho nó biết ai mới là người có tiếng nói trong công ty này, sợ là nó sẽ lên trời mất!"