Kỷ Hàn Hiên giơ năm ngón tay: “Chia đôi, không thể nhượng bộ thêm nữa.”
Kỷ Lăng nhướng mày: “Thật ra, nếu nói với ba, ba sẽ ra tiền ủng hộ em. Chẳng qua là lần trước chỉ mất một nửa tiền vốn thôi mà? Em còn nhỏ, số tiền đó coi như để em vứt chơi thôi, không có gì đáng xấu hổ cả.”
Kỷ Hàn Hiên hít một hơi thật sâu: “Chị sáu em bốn, thật sự không thể nhượng bộ thêm nữa.”
Kỷ Lăng hài lòng gật đầu: “Còn mấy đối tác nữa?”
Kỷ Hàn Hiên giơ hai ngón tay.
“Vậy tối nay gửi tài liệu dự án cho chị xem qua rồi quyết định, chị đi trước đây.”
Kỷ Lăng đi đến xe, vừa đưa một chân vào trong xe thì bị Kỷ Hàn Hiên kéo góc áo lại.
Kỷ Hàn Hiên mở to mắt: “Chị, chị sẽ không nhẫn tâm để em đạp xe về nhà trên núi chứ?”
Kỷ Lăng cũng mở to mắt: “Sao em lại nghĩ chị không nhẫn tâm?”
“Chị...” Kỷ Hàn Hiên đáng thương nhìn cô: “Em là đứa em trai duy nhất của chị.”
“Ừm.” Kỷ Lăng gật đầu: “Cho nên chị cũng không nhẫn tâm bóp chết em.”
“Vậy chị đi đi.” Kỷ Hàn Hiên đẩy xe đạp lùi lại một bước, vẻ mặt đầy bi thương.
Cửa xe đóng lại, chiếc xe dần đi xa.
Cách đó không xa, Hạ Du thu trọn cảnh này vào mắt, sau đó rẽ qua một góc để đi tàu điện ngầm.
Chiếc xe đen chạy được hơn mười mét thì dừng lại, Kỷ Lăng gửi một tin nhắn: Cho em năm giây, mau lên xe.
Kỷ Hàn Hiên lon ton đẩy xe đạp chạy tới, gập chiếc xe lại ném vào cốp sau, ngồi vào ghế phụ.
Thật ra cậu đâu phải thật sự muốn đi ké xe? Chỉ là muốn muốn tìm cơ hội ở bên cạnh chị gái nhiều hơn mà thôi.
Thế hệ của Kỷ Cẩn Nhân có nhiều anh em nên đấu đá rất dữ dội. Vì vậy Kỷ Lăng và Kỷ Hàn Hiên từ nhỏ đã được giáo dục, tuy không nói ra miệng nhưng trong lòng đều rất coi trọng tình cảm chị em.
Ngày hôm sau.
Trong phòng pha trà, Chu Huệ cầm chiếc cốc giữ nhiệt, vuốt mái tóc mái trước trán: “Hừ, tôi nói cho các cô biết, đừng thấy Kỷ Lăng ở công ty tỏ vẻ thanh cao, sau lưng cô ta thực chất là một con trà xanh tham tiền ghét nghèo! Đúng là bị bóc mẽ!”
“Sao cô biết?”
“Hạ…” Chu Huệ nuốt từ vừa định nói vào bụng: “Là hôm qua tôi nhìn thấy Kỷ Lăng bước lên một chiếc xe sang, bạn trai nhỏ của cô ta chặn lại không cho đi, suýt nữa thì khóc lóc!”
“Người xinh đẹp đúng là muốn làm gì thì làm!”
“Haizz! Con người ta, đều khó tránh khỏi số phận phải cúi đầu trước tiền bạc và thế lực!”
“Tôi đã bảo rồi, đã có thể kiếm sống bằng khuôn mặt, thì ai muốn đi cố gắng làm gì?”
“…”
Rất nhanh, chuyện này người trong công ty đều biết, còn lan truyền thành vài phiên bản.
Cuối cùng còn có cả tin đồn “nam sinh viên tự tử vì Kỷ Lăng” nữa.
Kỷ Lăng cũng nghe loáng thoáng, chỉ cảm thấy buồn cười, mọi người tài năng như vậy, đi làm biên kịch nói không chừng đã làm ra được phim cẩu huyết ăn khách rồi, cần gì phải chịu khuất phục trong một công ty quảng cáo nhỏ.
Cô đang dựa vào ghế xem hình minh họa, Hạ Du đột nhiên ghé sát lại.
“Lăng Lăng, những chuyện linh tinh công ty đồn đại cậu đừng để trong lòng, tôi biết cậu chắc chắn không phải loại người như vậy.”
Kỷ Lăng cười híp mắt: “Đương nhiên tôi sẽ không để trong lòng.”
Cô dừng lại, nụ cười trên mặt càng đậm hơn: “Nhưng, nếu có con ruồi xanh nào đó quá phiền phức, thì kiểu gì cũng sẽ có người động tay đập chết nó thôi.”