Chương 46

“Khách hàng nói gì là nghe theo hết sao, các cậu không biết đề xuất ý kiến sao?”

“Một món ăn lại liên kết với những thứ tục tĩu có kinh tởm không? Ai thèm quan hệ tìиɧ ɖu͙©? Nhìn thấy ví dụ khách hàng đưa ra không biết xin chỉ thị cấp trên sao?”

“Ngay cả một nhân viên cấp thấp nhất của Bộ phận Thị trường người ta cũng có thể dắt mũi các cậu, kiến thức chuyên môn của các cậu dùng để làm gì?”

“Phó Tổng do nhà đầu tư công ty khách hàng phái đến đích thân gọi điện cho tôi! Mặt mũi của các cậu còn to hơn tôi nhiều!”

“Còn nữa, phản hồi khách hàng gửi tới, tại sao lại xuất hiện trong nhóm lớn công ty? Là chê sếp thấy chúng ta chưa đủ mất mặt phải không?”

“Trưởng nhóm các tổ viết báo cáo 3000 chữ, giải thích rõ ràng cho tôi chuyện này!”

“…”

Trọn nửa tiếng, Tổng giám đốc Khách hàng ở bên trong mắng chửi té tát, hình tượng ôn hòa nhã nhặn thường ngày tan biến.

Bộ phận Sáng tạo lập tức có người đề nghị: “Hôm nay sảng khoái quá, tối nay chúng ta đi ăn liên hoan đi?”

Rất nhanh có người hưởng ứng: “Được đó!”

“Đỗ Đan, đừng tủi thân nữa, đây chẳng phải là hả hê rồi sao!”

“Hừ, để xem bọn họ còn dám khoe mẽ nữa không!”

“Nhưng khách hàng tự nhận sai đúng là chuyện hiếm thấy! Đỗ Đan đúng là cá chép vàng may mắn mà!”

Đỗ Đan cũng bị cú quay xe này làm cho bất ngờ, không dám tin. Sau một hồi lâu, cô mới cười rạng rỡ: “Tối nay tôi mời!”

Bộ phận Sáng tạo bắt đầu hò reo nhỏ: “Ố ồ! Cảm ơn Sếp Đỗ!”

Lúc tan ca, Đỗ Đan đi ngang qua chỗ làm việc của Kỷ Lăng, do dự một chút, tiến lên hỏi: “Kỷ Lăng, tối nay cậu đi liên hoan không?”

Kỷ Lăng cười lắc đầu: “Tôi không đi đâu, mọi người ăn uống vui vẻ nhé.”

Đỗ Đan cũng không ép, cười đáp lại: “Được, vậy mai gặp.”

Hạ Du bên cạnh nói: “Tôi cũng không đi, tối nay nhà tôi có chút việc.”

“Ừm.” Đỗ Đan vẫy tay với cô ta: “Tạm biệt...”

Đồng nghiệp Bộ phận Sáng tạo đang chuẩn bị tập thể tan ca đi ăn, Tổng giám đốc Sáng tạo bước ra khỏi văn phòng: “Trưởng nhóm ý tưởng và Trưởng nhóm mỹ thuật vào văn phòng tôi.”

Lần này, hai trưởng nhóm ý tưởng và một trưởng nhóm mỹ thuật đều giật mình, ngoan ngoãn theo Tổng giám đốc Sáng tạo đi vào.

Người bên ngoài nhìn nhau.

“Vậy chúng ta còn đi nữa không?”

“Hay là đợi một lát?”

“Nhỡ Tổng giám đốc đi ra thấy chúng ta còn ở ngoài, hứng chí mở cuộc họp đột xuất thì sao?”

“Vậy thì…”

Một đám người đang do dự không quyết, Kỷ Lăng đeo khẩu trang lên, đứng dậy từ chỗ làm việc, thản nhiên rời khỏi công ty.

Những người khác lúc này lại có chút hâm mộ cô, đúng là “nghé con không sợ cọp”, hoàn toàn không có phiền não này.

Kỷ Lăng vừa ra khỏi cổng công ty, thấy Kỷ Hàn Hiên, cô coi như không nhìn thấy, tự mình đi thẳng về phía trước.

Kỷ Hàn Hiên đuổi theo: “Chị! Chị vô tình quá!”

Kỷ Lăng chỉ thốt ra một câu: “Không có tiền.”

Kỷ Hàn Hiên thở dài: “Nói thật với chị, em đang nhắm đến một mỏ dầu ở châu Phi, tỷ suất lợi nhuận 25%, nếu chị góp vốn, em sẽ chia cho chị ba phần.”

Mắt Kỷ Lăng khẽ động: “Vậy mà trước đó em lại muốn chị cho em vay không công? Chị không làm ăn với gian thương.”

Nói rồi, cô tăng tốc bước chân.

Kỷ Hàn Hiên cắn răng: “Chị bốn em sáu là được chứ gì?”

Kỷ Lăng nhìn cậu ta một cái: “Với số vốn lớn như vậy, đương nhiên chị phải hy sinh một số dự án khác để đảm bảo dòng tiền, chị cần phải xem xét kỹ lưỡng.”