Chương 44

Mẹ Kỷ khẽ hừ một tiếng: “Ừm.”

Kỷ Lăng che mắt lại: “Hai người cứ tiếp tục những cảnh “người lớn” đi! Con về phòng đây.”

Người hầu trong nhà họ Kỷ đều biết, nhà có hai nàng công chúa nhỏ, một trong số đó chính là Phu nhân Kỷ. Dường như thời gian chẳng hề để lại dấu vết nào trên người bà.

Kỷ Lăng nằm trên giường mới thấy thông báo kết bạn. Cô nhìn đồng hồ, đã muộn lắm rồi, sau khi nhấn chấp nhận, cô không gửi tin nhắn nào nữa. Cứ để Mạc Cảnh Vũ nằm yên trong danh sách liên lạc.

Ngày hôm sau đi làm.

Không khí trong văn phòng vô cùng thoải mái và sôi động, theo lễ tân nói, là do sếp đã đưa Tổng giám đốc Tần đi công tác. Hai “ông lớn” không có mặt, công ty như được mở ra một kết giới.

Cũng chính vì thế, sự đối đầu giữa Bộ phận Sáng tạo và Bộ phận Khách hàng bị phơi bày ra ánh sáng.

Một chuyên viên dịch vụ khách hàng đi tới chỗ làm việc của Chu Huệ, mặt tươi cười, nhưng giọng điệu lại đầy mỉa mai: “Bản ý tưởng khách hàng yêu cầu khi nào mới gửi qua được ạ? Mấy chị có thể thông cảm cho áp lực của bên em một chút được không?”

Chu Huệ cũng nhếch mép cười đáp: “Đỗ Đan chẳng phải đã gửi trong nhóm rồi sao?”

Chuyên viên Khách hàng: “Mấy cái đó đều không phải thứ khách hàng muốn, họ không hài lòng thì bên em phải hứng chịu, Bộ phận Sáng tạo của mấy chị rốt cuộc có làm được việc không?”

Chu Huệ định nói gì đó nhưng lại nuốt lời, quay sang nói với Đỗ Đan: “Đan Đan, em cứ viết thêm vài câu theo yêu cầu của khách hàng đi, để Bộ phận Khách hàng mang đi nộp cho xong việc.”

Đỗ Đan đẩy gọng kính tròn trên sống mũi, mím môi nói: “Nhưng khách hàng muốn bản ý tưởng “đánh bóng” một chút, công ty mình trước giờ chưa từng làm những bản nội dung có ác ý như thế.”

Chu Huệ thở dài một hơi, nói với chuyên viên Khách hàng: “Mấy cậu đã trao đổi với Tổng giám đốc Triệu chưa? Chẳng lẽ khách hàng muốn gì thì chúng ta phải đưa cái đó sao?”

Chuyên viên Khách hàng: “Chị Ada ơi, mấy câu văn án này chỉ là bổ sung thêm cho khách hàng thôi, còn cần phải làm phiền tới sếp lớn của bộ phận không? Tổng giám đốc của chúng em họp hành suốt ngày, chị muốn anh ấy nghĩ nhân viên dưới quyền việc gì cũng phải hỏi ý cấp trên, lãng phí thời gian của anh ấy à? Hay là chị muốn em trực tiếp tìm Tổng giám đốc Thư hỏi xem, người của Bộ phận Sáng tạo các chị có chịu phối hợp không?”

Chu Huệ giơ hai tay lên: “OK, mấy cậu vui là được rồi!”

Cô ta quay sang Đỗ Đan: “Đan Đan, em cứ viết theo yêu cầu khách hàng đi, không thì có người tự giải quyết không xong khách hàng lại đổ lỗi lên đầu chúng ta!”

Chuyên viên Khách hàng nhếch mép khinh thường, lúc quay lưng bỏ đi còn ném lại một câu: “Cả người toàn đồ giả bị người ta vạch trần rồi mà còn kiêu ngạo như thế, đúng là đáng để người ta phải nể!”

Chu Huệ bị chạm vào nỗi đau, lườm nguýt người đó từ phía sau, ánh mắt nhìn Kỷ Lăng càng thêm ác ý.

Bây giờ cô ta dù mặc quần áo đắt tiền đến mấy, trong mắt người khác cũng là đồ giả, tất cả đều nhờ phúc của cô thực tập sinh này ban cho!

Đỗ Đan vò tóc, hốc mắt dưới cặp kính tròn gần như muốn rơi lệ.

Khách hàng này là một công ty thực phẩm ăn liền, không hiểu người phụ trách bị làm sao, tổ chức hoạt động lễ Thất Tịch lại nhất định phải liên kết nội dung với những câu “nhạy cảm”, những ví dụ đưa ra là ...“Mong đợi một đêm xuân tiêu lần tới!”: “Rất nhanh và rất thỏa mãn!”: “Khiến bạn “kinh” ngạc!” ...những câu kiểu như vậy.