Mạc Cảnh Vũ nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt khó hiểu.
Kỷ Lăng chớp chớp mắt: “Bây giờ cô lười đến mức ngay cả vài bước đi đến phòng trà nước cũng không muốn tự mình đi, tôi cảm thấy điều đó không tốt lắm."
Mạc Cảnh Vũ liên tưởng đến câu nói trước đó. Cô ta đang mỉa mai mình đã lớn tuổi, dễ bị béo mông sao?
Mình trông già lắm à?
Kỷ Lăng đề nghị: "Vì vậy, tôi nghĩ cô nên ra ngoài đi lại nhiều hơn, dù là đi tuần tra kỷ luật văn phòng cũng được!"
Mạc Cảnh Vũ hít một hơi sâu, không để ý đến Kỷ Lăng nữa. Thấy cửa thang máy mở ra, cô bước thẳng vào.
Kỷ Lăng bĩu môi, cúi đầu đi theo sau.
Thang máy đi xuống.
Kỷ Lăng thì thầm bên tai Mạc Cảnh Vũ: "Cô thật sự không tin có ma sao?"
Mạc Cảnh Vũ tiến lên một bước, không đáp lời cô.
Kỷ Lăng lẩm bẩm: "Cô đúng là một người vô vị."
Vừa dứt lời, kèm theo một tiếng "choang", chiếc thang máy vốn sáng trưng bỗng tối đen như mực.
Đúng lúc đó, hơi thở của Kỷ Lăng đột ngột nặng nề, cả người lảo đảo lùi lại mấy bước, đập vào thành thang máy rồi trượt xuống sàn.
Trong bóng tối, Mạc Cảnh Vũ không biết chuyện gì đang xảy ra, cô thăm dò: "Kỷ Lăng, cô sao thế?"
Kỷ Lăng nắm chặt cổ áo mình, giọng nói đứt quãng: "Mạc...Mạc Cảnh...Vũ...Mạc...”
Mạc Cảnh Vũ nghĩ Kỷ Lăng đang đóng kịch, cô vừa cầm điện thoại cứu hộ lên vừa nói: "Cô đừng giả ma dọa người nữa, tôi đã nói rồi, tôi không sợ."
Trong đầu Kỷ Lăng chợt lóe lên những ký ức kinh hoàng thời thơ ấu, đầu mũi cô tràn ngập mùi thịt thối rữa. Nước mắt giàn giụa trên má, cổ họng như bị thứ gì đó siết chặt, không thể phát ra âm thanh trọn vẹn.
Kỷ Lăng run rẩy không ngừng, ngã vật xuống sàn, ôm đầu co ro lại thành một khối.
Mạc Cảnh Vũ gọi xong điện thoại cứu hộ, cảm thấy Kỷ Lăng không ổn, lập tức lần theo âm thanh mò đến bên cạnh cô, ngồi xổm xuống.
"Kỷ Lăng? Kỷ Lăng, cô sao thế?"
Máy đo nhịp tim trên cổ tay Kỷ Lăng phát ra ánh đèn đỏ quỷ dị, cùng với âm thanh chói tai.
"Kỷ Lăng!" Mạc Cảnh Vũ đỡ người cô dậy ôm vào lòng, lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa lưng cô: “Khó chịu ở đâu? Có thể chịu đựng được không?"
Kỷ Lăng túm chặt cổ áo Mạc Cảnh Vũ, vùi đầu vào lòng cô, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, hơi thở nặng nề, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng răng đánh vào nhau "cạch cạch".
Mạc Cảnh Vũ ôm chặt Kỷ Lăng, dịu dàng an ủi: "Tôi đã gọi người rồi, chúng ta sẽ ra ngoài sớm thôi, cô đừng sợ."
Mắt cá chân trái truyền đến một cơn đau thấu tim, rút cạn hết sức lực trên người Kỷ Lăng.
Mạc Cảnh Vũ cảm thấy người trong lòng mình động đậy càng lúc càng ít, sợ Kỷ Lăng mất ý thức, cô lo lắng hỏi: "Kỷ Lăng, có nghe thấy tôi nói không?"
Kỷ Lăng mồ hôi lạnh đầm đìa, miệng lẩm bẩm loạn xạ: "Tôi không muốn ở đây! Không muốn!"
Mạc Cảnh Vũ mò mẫm trong bóng tối, nâng khuôn mặt lạnh băng của Kỷ Lăng lên: “Kỷ Lăng! Kỷ Lăng!" Tiếng gọi đầy lo lắng.
Ý thức của Kỷ Lăng như đang trôi nổi giữa không trung, mọi thứ xung quanh dần trở nên hỗn độn.
Đau khổ, kéo dài, dày vò.
Bỗng nhiên, mùi hương quyến rũ quen thuộc trở nên đậm đặc hơn, khiến cô nhớ lại mình đang ở trong thang máy cùng Mạc Cảnh Vũ.
Kỷ Lăng ôm lấy eo Mạc Cảnh Vũ, vùi đầu vào lòng cô, l*иg ngực run rẩy, giống như người sắp chết đuối ôm được một bình oxy.
Mạc Cảnh Vũ dùng một tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Kỷ Lăng, vẻ mặt ẩn trong bóng tối trở nên phức tạp.