Chương 37

Hạ Du in xong tài liệu thì bị cô lễ tân gọi nhỏ.

Lễ tân: "Tiểu Du, giúp tôi một việc nhé? 10 giờ mang một ly cà phê có thêm đường cát đến văn phòng Mạc tổng. Lát nữa tôi phải ra ngoài với chị Mỹ."

Hạ Du: "Được thôi. Nhưng trước đây tôi chưa thấy cô mang cà phê cho Mạc tổng bao giờ."

Lễ tân: "Trước đây Mạc tổng muốn uống cà phê đều tự mình ra phòng trà pha, hai ngày nay đột nhiên yêu cầu tôi phải mang đến mỗi ngày, chắc là có việc bận gì đó."

"Ồ." Hạ Du gật đầu.

Lễ tân đặc biệt dặn dò: "Nhất định phải là đường cát, không được dùng đường viên."

"Được." Hạ Du cười đáp lời.

Kỷ Lăng ngồi lâu, xoay cổ và vai, liếc thấy Hạ Du đang tô son.

9 giờ 50 phút.

Hạ Du bước vào phòng trà, pha một ly cà phê có thêm đường cát trắng, rồi đi về phía văn phòng sếp.

"Cốc cốc cốc..."

"Mời vào."

Hạ Du mở cửa bước vào văn phòng, đặt ly cà phê lên bàn.

"Cảm ơn." Mạc Cảnh Vũ không ngẩng đầu.

Một lúc lâu sau, cảm thấy người vừa bước vào vẫn đứng nguyên tại chỗ, Mạc Cảnh Vũ mới ngước nhìn Hạ Du, ánh mắt nghi hoặc: "Lam Địch đâu?"

Lam Địch là tên của cô lễ tân, người lần đầu nghe thấy đều tưởng là tên tiếng Anh.

Hạ Du mỉm cười: "Cô ấy đi ra ngoài với chị Mỹ rồi."

"Ừm." Mạc Cảnh Vũ quay lại nhìn tập tài liệu trên tay.

Lại cảm thấy người trong văn phòng vẫn chưa có ý định đi ra, cô mở miệng hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"

Hạ Du: "Mạc tổng, sau này tôi có thể đảm nhận việc mang cà phê cho cô được không? Cô là tấm gương của tôi, tôi...”

Mạc Cảnh Vũ khẽ nhướng mí mắt, lạnh nhạt nói: "Nhớ kỹ công việc chính của cô, đừng làm những chuyện vô bổ."

Hạ Du cắn môi dưới, cúi đầu nói: "Vâng, Mạc tổng, tôi xin phép ra ngoài."

Mạc Cảnh Vũ không để tâm đến đoạn chen ngang vừa rồi, tiếp tục tập trung vào công việc đang làm.

Kỷ Lăng chống cằm, nhìn về phía phòng trà, khẽ thở dài.

Bây giờ cơ hội gặp Mạc Cảnh Vũ ngày càng ít đi, không biết cô ấy ngày nào cũng ru rú trong văn phòng làm gì nữa!

Một bóng đen đột ngột xuất hiện trước mặt cô, kéo theo là một luồng mùi hôi thối như cua ghẹ đã ươn.

Kỷ Lăng không khỏi bịt miệng nôn khan một tiếng.

Chu Huệ nhíu mày: "Vừa nhìn thấy tôi là cô nôn khan, cô có phải cố ý không?"

Kỷ Lăng lấy bình xịt ra xịt vào mũi mấy cái, thản nhiên đáp: "Chắc là ăn phải đồ không sạch sẽ thôi."

Chu Huệ khoanh tay trước ngực: "Vẽ giúp tôi vài chi tiết để đưa vào bản trình chiếu (PPT) đi."

Kỷ Lăng chớp mắt mấy cái: "Chị đang ra lệnh cho tôi hay đang nhờ tôi?"

Chu Huệ bực bội: "Đây là công việc của cô!"

Kỷ Lăng lắc đầu: "Tôi đã xem qua mô tả công việc của mình rồi, đó là phối hợp với họa sĩ minh họa chính để hoàn thành bản vẽ, không có nghĩa vụ giúp đồng nghiệp làm PPT."

Chu Huệ cười khẩy: "Cô nghĩ trong công ty này, một thực tập sinh có thể kén cá chọn canh với công việc sao?"

Kỷ Lăng: "Chị Ada nghĩ thực tập sinh phải làm trâu làm ngựa cho chị sao? Thực tập sinh cũng là nhân viên của công ty, là người tạo ra lợi ích cho công ty, chứ không phải người giúp chị làm PPT."

Cô bịt mũi kéo ghế lùi lại một chút: "Nếu chị thành tâm nhờ tôi, tôi có thể giúp chị vẽ, nhưng nhờ người khác thì phải nói “làm ơn”, bố tôi đã dạy tôi từ năm ba tuổi rồi."

Chu Huệ dùng tay vuốt mái tóc mái trước trán, khóe mắt hếch lên: "Mở miệng ra là bố cô, bố cô giỏi giang đến thế, sao cô còn phải ra ngoài làm gì? Về nhà để bố cô nuôi dưỡng chẳng phải tốt hơn sao?"