Chương 32

Cho dù không phải vì căn bệnh sợ người, người khác cũng nên chủ động đến kết giao với cô mới đúng.

Chứ không phải cô chủ động kết bạn mà lại bị từ chối.

Tuy nhiên, bỏ cuộc như vậy không phải phong cách của Kỷ Lăng. Lòng hiếu thắng đã thổi bùng lên ý chí chiến đấu mãnh liệt trong cô.

Rất nhanh sau đó, cuộc đối thoại trong phòng trà nước đã bị thêu dệt, thêm mắm dặm muối thành một câu chuyện, lan truyền khắp công ty.

Mọi người đều chờ xem trò cười của Kỷ Lăng.

Sau giờ làm, Kỷ Lăng đυ.ng phải Mạc Cảnh Vũ ở cửa thang máy, cô cũng không còn vẻ mặt tươi tỉnh nữa.

Cửa thang máy vừa mở, cô đã đi lướt qua Mạc Cảnh Vũ, thẳng tiến vào góc.

Mạc Cảnh Vũ chỉ bấm tầng mình muốn đi, coi như Kỷ Lăng không tồn tại.

Kỷ Lăng tiến lên vài bước, bấm nút tầng 1, sau đó quay sang Mạc Cảnh Vũ, bĩu môi bất mãn: “Khi đi thang máy, hỏi người khác xem họ đi tầng nào là phép lịch sự cơ bản!"

Tác giả có lời muốn nói: Nông dân hóng hớt số 1: Mạc tổng ngày nào cũng ghen điên cuồng mà không hề hay biết.

Nông dân hóng hớt số 2: Có người lại bắt đầu đặt “flag” lung tung rồi.

Nông dân hóng hớt số 3: Tôi thấy có thể xây lò hỏa táng trước được rồi đấy.

---

Mạc Cảnh Vũ chợt dâng lên một luồng tà hỏa trong lòng, cô túm lấy cổ tay Kỷ Lăng, kéo cô gái về phía mình, đôi mắt lạnh lùng: “Em có hơi quá quắt rồi đấy!"

Kỷ Lăng sợ hãi run rẩy: “Chị nói thì nói, động tay động chân làm gì?" Cô vừa nói vừa cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của Mạc Cảnh Vũ.

"Tôi động tay động chân?" Mạc Cảnh Vũ cười khẩy: “Em đúng là giỏi vu khống!"

Cô buông cổ tay Kỷ Lăng ra, ánh mắt sắc như đuốc: “Tôi thuê em là để làm việc, không phải để em tốn công tốn sức thu hút sự chú ý của sếp đâu!"

Kỷ Lăng đang định nói gì đó thì cửa thang máy đột nhiên mở ra, những người bên ngoài ùa vào, đẩy cô và Mạc Cảnh Vũ ra xa.

Kỷ Lăng bị ép vào một góc. Không gian chật chội khiến cô khó thở. Nỗi sợ hãi lớn lao ập đến, thấm vào toàn bộ cơ thể, lan khắp tứ chi.

Kỷ Lăng vịn vào thành kim loại lạnh lẽo của thang máy, đôi mắt đột nhiên đỏ hoe, cả thế giới quay cuồng và mờ đi trước mắt cô.

Thang máy đi xuống tầng hầm gửi xe. Khi những người khác đã ra ngoài hết, Mạc Cảnh Vũ phát hiện Kỷ Lăng vẫn đang ngồi xổm ở một góc khác.

Mạc Cảnh Vũ ấn giữ nút mở cửa, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Kỷ Lăng, em định ở trong thang máy đến bao giờ?"

Trán Kỷ Lăng lấm tấm những giọt mồ hôi lớn, áo thun cộc tay cũng bị mồ hôi thấm ướt thành một mảng màu khác biệt.

Mạc Cảnh Vũ nhận thấy điều này, bước nhanh đến, cau mày: “Em sao vậy?"

Kỷ Lăng ngẩng đầu lên, tóc mái dính vào mặt, môi đã tái nhợt không còn chút máu.

Thiết bị đo nhịp tim trên cổ tay cô nhấp nháy đèn đỏ.

Mạc Cảnh Vũ ngồi xổm xuống đỡ cô: “Em không sao chứ?"

Kỷ Lăng run rẩy nắm lấy cổ áo Mạc Cảnh Vũ, mượn lực dựa vào, vùi mặt vào hõm cổ thơm tho của cô ấy.

Cô tham lam hít thở sâu, l*иg ngực phập phồng dữ dội.

Do không có ai thao tác trong thời gian dài, cửa thang máy từ từ đóng lại, và bắt đầu đi lên trở lại.

Bên ngoài lại có thêm người mới đổ vào.

Kỷ Lăng như túm được cọng rơm cứu mạng, mũi miệng áp chặt vào cổ Mạc Cảnh Vũ, làn da hơi lạnh.

Mạc Cảnh Vũ luồn tay vào nách Kỷ Lăng, đỡ cô đứng thẳng dậy, tựa vào thành thang máy, tránh để hai người bị đám đông chen lấn.