Chương 30

Cư dân hóng hớt: Không, điều đó chứng tỏ cô sắp bị treo lên đánh rồi. Thậm chí còn là combo kép.

---

Những ngày gần đây, không khí trong công ty vô cùng căng thẳng, mọi người đều cẩn thận, sợ mắc lỗi, bị Đại Boss liếc mắt nhìn thêm một cái.

Mạc Cảnh Vũ bình thường tuy ít cười, nhưng lông mày và ánh mắt vẫn khá ôn hòa. Mấy ngày nay không hiểu vì lý do gì, đôi mắt cô như một hầm băng, tỏa ra từng đợt khí lạnh.

Tần Nhu bước vào văn phòng sếp, giọng nói dịu dàng: "Cảnh Vũ, em gần đây hơi bất thường, nói chuyện với chị học tỷ này đi?"

Mạc Cảnh Vũ vẫn nhìn vào tài liệu trong tay, không ngẩng đầu: “Em gần đây rất tốt, học tỷ lo lắng quá rồi."

Tần Nhu: "Lại là mấy đứa con riêng khác gây chuyện à?"

Chuyện gia đình Mạc Cảnh Vũ, cô biết một chút. Tuy Mạc Cảnh Vũ là con của vợ cả, nhưng người cha lại có cả một rổ con riêng bên ngoài, đứa nào cũng không phải dạng vừa. Thật khó khăn cho cô, từ nhỏ đã phải hy sinh mọi hoạt động giải trí, lịch trình dày đặc, sớm có bằng thạc sĩ và tiếp quản công ty này. Tất cả chỉ để tranh giành một chỗ đứng cho bản thân và mẹ cô.

"Không." Mạc Cảnh Vũ lắc đầu.

"Nếu em không muốn nói, học tỷ cũng không làm phiền em." Tần Nhu nói: “Nhưng em không thể tiếp tục hung dữ như vậy, dễ gây hoang mang trong công ty."

Mạc Cảnh Vũ cụp mắt suy nghĩ một lát, ngẩng đầu nói: "Em nghĩ phòng Sáng tạo có quá nhiều người, có thể tinh giản một chút. Thực tập sinh tên Kỷ Lăng đó, cho nghỉ việc đi."

Tần Nhu sửng sốt: “Tại sao? Cô ấy đâu có phạm lỗi."

"Tiết kiệm tiền." Mạc Cảnh Vũ không chút biểu cảm: “Công ty chúng ta rất nghèo."

Tần Nhu: "Lương của một thực tập sinh, chúng ta vẫn trả được."

Mạc Cảnh Vũ: "Cô ta muốn quyến rũ em."

Tần Nhu bật cười vài tiếng: "Em cũng nghe thấy mấy lời đồn đại vớ vẩn của nhân viên à? Sao có thể tin được?"

Mạc Cảnh Vũ bực bội: “Em cảm thấy cô ta chính là đang quyến rũ em."

Tần Nhu: "Mạc tổng, gần đây em căng thẳng quá rồi, chị khuyên em nên đi gặp bác sĩ tâm lý. Không có gì nữa, em xin phép ra ngoài."

Vừa dứt lời, cô đã quay người mở cửa bước ra.

Mạc Cảnh Vũ biết Tần Nhu sẽ không coi những lời cô nói là thật, nên nhân cơ hội trút giận. Không hiểu vì lý do gì, cứ nghĩ đến cô thực tập sinh kia là cô lại cảm thấy bực bội trong lòng.

Mạc Cảnh Vũ cúi đầu, tầm mắt lại rơi xuống tài liệu, nhưng không thể đọc tiếp được. Cô dứt khoát cầm cốc ra ngoài pha cà phê.

Tại phòng trà nước.

Kỷ Lăng đứng trước máy pha cà phê, ngón cái và ngón trỏ xoa xoa cằm.

"Loại hạt cà phê này sao lại dùng loại máy này để pha chứ? Lần nào pha xong cũng không uống ngay, đều bị chua cả."

Cô không biết rằng, các công ty bình thường nhiều lắm chỉ để cà phê hòa tan cho nhân viên tỉnh táo. Có được một chiếc máy pha cà phê xay hạt tại chỗ đã là đãi ngộ tốt rồi.

Mạc Cảnh Vũ vừa bước vào phòng trà nước, nhìn thấy Kỷ Lăng đứng trước máy pha cà phê, không nhúc nhích. Khi đến gần hơn, cô còn nghe thấy Kỷ Lăng lẩm bẩm gì đó, nhưng không nghe rõ nội dung.

Kỷ Lăng ngửi thấy mùi hương trên người Mạc Cảnh Vũ, lập tức phấn chấn. Hít hà mùi hương này, cô không cần uống cà phê cũng có thể tỉnh táo.

Mạc Cảnh Vũ bước đến, lạnh lùng nói: "Giờ làm việc, tại sao lại trốn việc ở đây?"

Kỷ Lăng quay đầu lại, nở một nụ cười ngọt ngào: “Mạc tổng, để em rót cà phê giúp chị nhé."