Chương 23

Vừa nằm xuống, Kỷ Lăng liền ôm lấy chiếc gối tựa trên sofa, ghé mũi vào hít hà thật mạnh, rồi thầm tính toán tìm cơ hội mang chiếc gối này đi.

Nửa tiếng sau.

Mạc Cảnh Vũ ngồi trước bàn làm việc, nhìn người trên ghế sofa ngủ say sưa, lần đầu tiên cô tự hỏi đầu óc mình có vấn đề gì không.

Cô ấy lại bị một thực tập sinh dắt mũi!

Buổi tối.

Kỷ Lăng nằm trên giường, đắp một lớp mặt nạ màu đen. Đôi bàn chân trắng nõn được bôi một lớp dưỡng chân. Cô giơ chân lên, tạo thành góc 90 độ so với cơ thể.

Đúng lúc này, điện thoại rung lên.

Kỷ Lăng cầm điện thoại bên cạnh, mở khóa màn hình. Đó là tin nhắn hình ảnh từ một người có ghi chú là "Sao nhỏ".

Mở ảnh lớn ra, đó là một bảng điểm.

Đây là một trong những học sinh nghèo được cô tài trợ riêng. Mỗi khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, đứa bé lại gửi bảng điểm đến.

Sao nhỏ năm nay học lớp bảy, từ khi bắt đầu nhận tài trợ từ lớp ba đến nay, lần nào thi cũng đạt hạng nhất. Điều này khiến Kỷ Lăng cảm thấy vô cùng an ủi.

Kỷ Lăng gửi lại một biểu tượng ngón tay cái hướng lên.

Nghĩ một lát, cô hỏi tiếp: "Muốn được thưởng gì đây?"

Sao nhỏ: Được đi học là tốt lắm rồi ạ, không cần thưởng đâu ạ, cảm ơn chị.

Kỷ Lăng: Sao nhỏ giỏi như vậy, sau này chắc chắn sẽ thành công lớn, chị phải ôm đùi em trước mới được! Nói đi, có nguyện vọng gì, đừng khách sáo.

Sao nhỏ: Vậy em có thể đến thăm trường Đại học A được không ạ? Sau này em muốn thi vào trường đó.

Kỷ Lăng nghĩ một lúc lâu rồi mới trả lời: "Được, chị sẽ sắp xếp."

Sao nhỏ: "Cảm ơn chị ạ!"

Kỷ Lăng không thể ở ngoài quá lâu, ngay cả khi đứa bé đến, cô cũng chỉ có thể nhờ người khác đưa đi tham quan.

Vì lý do này, Kỷ Lăng vẫn cảm thấy hơi áy náy trong lòng.

Trong công ty, mọi chuyện đều lan truyền rất nhanh, việc Kỷ Lăng ở lì trong văn phòng Sếp lớn suốt cả buổi chiều đã có đủ mọi phiên bản tin đồn.

Phần lớn mọi người đều ghen tị khi một thực tập sinh mới đến lại nhanh chóng bám được vào Sếp lớn như vậy, vì thế không khí cô lập Kỷ Lăng càng trở nên rõ ràng hơn.

Kỷ Lăng chọn thời điểm phòng họp ít người nhất để vào ăn trưa mỗi ngày, mặc dù vậy cô vẫn cảm thấy khó thở. Nhưng cô không thể trốn trong cái vỏ ốc được gia đình tạo ra suốt đời, trở ngại này cô nhất định phải vượt qua.

Kỷ Lăng ngồi ở góc phòng, đối diện với đồng nghiệp cùng bộ phận.

"Bộ sưu tập mới của Fancy mùa này đẹp quá trời! Tôi đã “hóng” từng món rồi, chỉ chờ đến ngày lĩnh lương để mua thôi."

"Một chiếc áo phông ngắn tay 4000 tệ, dù có mua về tôi cũng chẳng nỡ mặc mất!"

"Nhưng mà đồ hiệu lớn với đồ chợ thì khác nhau trời vực chứ! Cùng là áo phông trắng, đồ hiệu trông cứ phải là sang chảnh, không như mấy món rẻ tiền vài chục tệ kia, trông nghèo rớt mồng tơi." Người nói câu này là cô gái tóc ngắn hôm trước, cô ta đã coi Kỷ Lăng như cái gai trong mắt, cứ có cơ hội là tìm cách châm chọc.

Cách đây không lâu có tin đồn cô gái tóc ngắn sắp được thăng chức, những đồng nghiệp khác vốn giỏi a dua nịnh hót nên nghe cô ta nói thế cũng hùa theo.

"Đúng vậy, không chỉ kiểu dáng thiết kế khác xa nhau, mà cả đường may mũi chỉ cũng một trời một vực."

"Ôi, các cậu cũng đừng nói thế, có người cả đời cũng chẳng nỡ bỏ ra mấy ngàn tệ mua một bộ quần áo đâu. Người chưa từng mua đồ hiệu thì làm sao hiểu được những gì chúng ta đang nói chứ?"