Chương 22

Nhiều người tinh ý trong văn phòng, thấy mấy người kia đi cùng sếp lớn vào, đại khái đoán được nguyên nhân sếp nổi giận.

Khá nhiều người bước vào phòng họp, chạm mặt mấy người ở Bộ phận Sáng tạo đều lộ vẻ oán trách trong ánh mắt. Bình thường đi muộn vài phút cũng chẳng sao, nhưng giờ bị sếp lớn bắt điển hình rồi, HR chắc chắn sẽ siết chặt kỷ luật một thời gian.

Kỷ Lăng nhìn cánh cửa phòng họp, sắc mặt tái nhợt. Cô chỉ nhìn thấy nhiều người như vậy đã thấy run cả người rồi, đừng nói là bước vào.

Mạc Cảnh Vũ đi đến trước mặt Kỷ Lăng, nhướng mày: “Bây giờ cô bận lắm sao? Không nghe thấy lời tôi nói à?”

Cả người cô bốc lên một cơn giận vô cớ, không có chỗ nào để xả. L*иg ngực cô phập phồng càng lúc càng không đều.

Kỷ Lăng cụp đuôi mắt xuống, đôi mắt long lanh ngấn nước, kết hợp với đôi môi tái nhợt, trông cô như một mỹ nhân bệnh tật, vô cùng đáng thương.

Cô dùng hai tay ôm bụng: “Tôi đau bụng lắm...” Giọng nói như một chú mèo con.

Tác giả có lời muốn nói: Quần chúng ăn dưa giấu tên: Đã bắt đầu thấy thương Mạc tổng rồi.

---

Mạc Cảnh Vũ mang giày cao gót đi đến trước mặt Kỷ Lăng, cao hơn cô gần nửa cái đầu.

Theo mùi hương tiến đến gần, Kỷ Lăng theo phản xạ ngửi một cái.

Mạc Cảnh Vũ nhìn xuống, ánh mắt chất chứa cảm xúc khó hiểu. “Không khỏe thì xin nghỉ phép đi khám bệnh, nghỉ ốm sẽ bị trừ 50% lương, phải nộp giấy chứng nhận của bệnh viện cho phòng nhân sự. Không có chứng nhận sẽ bị tính là nghỉ việc riêng, trừ toàn bộ lương ngày hôm đó.”

Kỷ Lăng cụp mắt xuống: “Không cần đến bệnh viện đâu.”

“Tùy cô.” Mạc Cảnh Vũ quay mặt đi, cất bước về văn phòng.

Kỷ Lăng đi theo: “Tôi có thể vào ghế sofa trong văn phòng cô nghỉ ngơi một lát được không?”

Đây là câu nói buồn cười nhất mà Mạc Cảnh Vũ từng nghe trong năm nay. Những người khác chỉ muốn tránh xa cô ấy, vậy mà cô thực tập sinh này luôn có thể đưa ra đủ loại yêu cầu vô lý!

Mạc Cảnh Vũ dừng lại, quay đầu nói: “Tại sao tôi phải cho cô mượn ghế sofa?”

“Vì văn phòng cô thơm.” Kỷ Lăng chắp hai tay lại xoa xoa: “Làm ơn đi!”

Mạc Cảnh Vũ càng thêm bực bội, sự điềm tĩnh thường ngày tan biến hết.

Cô hít thở sâu vài lần: “Hoặc là cô đi bệnh viện, hoặc là ngoan ngoãn ngồi ở chỗ làm việc của mình, đừng có lượn lờ trước mặt tôi nữa!”

Kỷ Lăng thất vọng rũ đầu xuống. "Thôi được rồi, vậy tôi nằm dài ra bàn làm việc một lát vậy. Sếp của các anh chị chỉ biết bóc lột nhân viên, chả có chút đồng cảm nào cả."

Mạc Cảnh Vũ cứ như thể vừa nghe thấy một trò đùa lớn hơn, vẻ mặt hiện lên nụ cười khó tin. "Cô có biết cô đang nói chuyện với ai không?"

Kỷ Lăng ngơ ngác đáp: "Mạc Tổng quên mình là ai rồi sao?"

Mạc Cảnh Vũ tức đến mức gật đầu lia lịa. "Hay lắm, cô muốn vào phòng tôi nghỉ ngơi trên ghế sofa đúng không? Đi ngay đi, và không được phép dậy cho đến khi tôi tan làm!"

Kỷ Lăng do dự một chút, rồi lắc đầu. "Thôi bỏ đi, lỡ đâu cô không tan làm đúng giờ, tôi lại phải ngồi đây chờ cô."

Mạc Cảnh Vũ nhắm nghiền mắt, nghiến răng nói: "Nếu không đi, tôi sẽ gọi Hàn Mỹ đến làm thủ tục thôi việc cho cô ngay bây giờ!"

Kỷ Lăng thở dài, bước đi trước. "Đúng là bó tay với cô, chốc chốc lại thay đổi ý định."

Cô quay lưng lại Mạc Cảnh Vũ, khóe miệng khẽ cong lên.

...Chủ tịch lớn đúng là dễ lừa quá đi mất.