Chương 21

Mạc Cảnh Vũ ngây người một lát, không để ý đến cổ tay áo bị tuột xuống.

Kỷ Lăng nhanh như cắt đưa tay ra, túm lấy ống tay áo sắp bị ướt của Mạc Cảnh Vũ, nhân tiện tiến lại gần một bước, giúp cô ấy xắn lên.

Đôi mắt long lanh nhìn về phía Mạc Cảnh Vũ: “Mạc tổng, may mà tôi cứu được ống tay áo của cô, không thì ướt rồi. Cô có phải...”

Mạc Cảnh Vũ rụt cánh tay lại như bị điện giật, tai đỏ bừng. Cô không đợi Kỷ Lăng nói hết câu, liền vội vã bỏ chạy.

Môi dưới Kỷ Lăng hơi trề ra, cô thở mạnh một hơi, luồng gió thổi làm tóc mái trước trán bay lên. “Tuy không phải chuyện gì to tát, nhưng bày tỏ lòng biết ơn với tôi khó lắm sao? Tôi đã không đòi chụp ảnh nữa rồi, cô chỉ cần tạo vài góc cho tôi xem cũng không được à?”

Cô tiểu thư Kỷ gia vốn quen được nuông chiều chưa hề nhận ra rằng, việc một thực tập sinh đưa ra yêu cầu kỳ quái như vậy với sếp là điều đáng kinh ngạc đến mức nào.

Vài người trong Bộ phận Sáng tạo ăn trưa xong, trong lúc chờ thang máy, họ bàn tán về chuyện phiếm của các đồng nghiệp khác.

“Mấy người không biết đâu, chồng chị La bên phòng Tài chính nɠɵạı ŧìиɧ, bị bắt quả tang trên giường ở nhà luôn!”

“Sao cô biết?”

“Tôi có một người bạn sống cùng khu nhà với chị ấy, cả khu họ đồn rầm lên rồi.”

“Ôi trời! Trước đây chị ấy chẳng ngày nào không khoe chồng, phát cơm chó trên mạng xã hội sao?”

“Có câu nói gì ấy nhỉ, khoe khoang tình cảm, chết nhanh lắm!”

“Mà này, Lý Nhụy Nhụy đi rồi, Bộ phận Sáng tạo chúng ta có phải toàn là cẩu độc thân hết không?”

“Hình như không phải, hôm trước tôi thấy bạn trai Kỷ Lăng đến đón cô ấy.”

Cô nàng tóc ngắn từng mâu thuẫn với Kỷ Lăng trợn mắt: “Cái đức hạnh của cô ta, bạn trai chắc cũng là một thằng đàn ông tầm thường thôi!”

“Tôi không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn từ phía sau thì dáng người cũng khá ổn.”

Một đồng nghiệp khác đánh giá khách quan: “Thật ra Kỷ Lăng nhìn rất xinh, nếu cô ấy có bạn trai là phú nhị đại thì tôi cũng không ngạc nhiên.”

“Chắc không phải phú nhị đại đâu, anh ta đi xe đạp đến. Nhìn còn khá trẻ, có lẽ vẫn là sinh viên.”

“Tiểu nãi cẩu à! Hèn chi Kỷ Lăng tiếc tiền không dám gọi đồ ăn ngoài, có khi số tiền lương ít ỏi đó còn phải nuôi bạn trai nữa ấy chứ!”

Cô nàng tóc ngắn nhếch mép: “Cô nói giảm nói tránh vậy thôi, thực chất chẳng phải là một tên mềm yếu phải dựa dẫm vào phụ nữ nuôi sao!”

Mạc Cảnh Vũ mặt lạnh tanh bước đến từ phía sau lưng họ.

“Có phải bình thường quá tự do tự tại, nên không nhớ rõ giờ làm việc là mấy giờ không?”

Lúc này, giờ nghỉ trưa đã kết thúc mười lăm phút.

Thực ra nếu họ yên lặng đi lên thì sẽ không có chuyện gì, nhưng thật không may lại đυ.ng trúng Mạc Cảnh Vũ, còn để cô nghe thấy nội dung buôn chuyện.

Mấy người cúi đầu, không ai dám nói một lời.

Cửa thang máy mở ra, Mạc Cảnh Vũ bước vào, ánh mắt lạnh lùng quét qua những người đang đứng bất động bên ngoài.

“Không vào thang máy à, không muốn quay lại làm việc sao?”

Vài người trong Bộ phận Sáng tạo vội vàng xếp hàng vào thang máy, đứng thành hàng sát cạnh, không dám thở mạnh.

Về đến công ty, Mạc Cảnh Vũ gọi HR ra, nghiêm mặt nói: “Những ai không có công việc khẩn cấp, tất cả vào phòng họp lớn, nghe Hàn Mỹ giảng lại toàn bộ quy định của công ty, mấy giờ làm việc, mấy giờ nghỉ trưa, nhớ kỹ một chút!”