Chương 19

Mạc Cảnh Vũ cảm thấy có người đến gần, cơ mặt cô đột ngột căng cứng.

Cô cầm chiếc cốc sứ lên, chầm chậm xoay người, nhìn thấy vẻ mặt kỳ lạ của Kỷ Lăng.

Kỷ Lăng thấy cô đã quay lại, khóe mắt cong lên cười nói: “Mạc tổng, tay cô đẹp thật.”

Một màu đỏ khả nghi đã lan khắp vành tai Mạc Cảnh Vũ.

Kỷ Lăng nhìn Mạc Cảnh Vũ đầy mong đợi: “Cô có thể cho tôi chụp vài tấm ảnh được không?”

“Làm việc cho tử tế, đừng đưa ra những yêu cầu vô lý như vậy!” Giọng Mạc Cảnh Vũ đầy vẻ tức giận: “Ở công ty, cô phải chú ý lời nói và hành động của mình!”

Nói xong, cô bước nhanh ra ngoài, chỉ để lại bóng lưng cho Kỷ Lăng.

Kỷ Lăng bĩu môi: “Không được thì thôi, sao lại hung dữ như vậy? Tôi hiếm khi phải nhờ vả người khác đấy!”

...Đôi tay đẹp như vậy mà không dùng làm mẫu ảnh thì thật đáng tiếc.

Mạc Cảnh Vũ trở lại văn phòng, cầm tài liệu cần ký, mở ra xem, nhưng lại có vẻ thất thần.

“Cốc cốc cốc.”

Gõ cửa xong, Tần Nhu cầm một tập hồ sơ bước vào.

Tần Nhu đưa tay lắc lắc trước mặt Mạc Cảnh Vũ.

Mạc Cảnh Vũ khẽ nhíu mày: “Cô làm gì vậy?”

Tần Nhu: “Tôi còn phải hỏi cô đang làm gì nữa đây?”

Mạc Cảnh Vũ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên tờ giấy A4 trên bàn: “Không thấy à, tôi đang xem hợp đồng đây?”

Tần Nhu cũng đưa tay gõ lên đó vài cái: “Ngược rồi.”

Mạc Cảnh Vũ: “...”

Môi Tần Nhu cong lên một đường cong dịu dàng: “Mạc tổng gặp chuyện gì sao? Thất thần trong văn phòng thế này quả là hiếm thấy!”

Mạc Cảnh Vũ khẽ nhướng mắt, nhận lấy tập hồ sơ từ tay Tần Nhu, lướt qua nhanh chóng. Ký tên xong, cô trả lại cho Tần Nhu.

Cô dùng ánh mắt dập tắt ngọn lửa tò mò của đối phương: “Chị học tỷ cứ đi làm việc đi, giúp tôi đóng cửa lại, cảm ơn.”

Tần Nhu liếc nhìn Mạc Cảnh Vũ, không nói thêm gì, bước ra khỏi phòng với phong thái trang nhã.

Kỷ Lăng ngồi trước máy tính, cắm ổ cứng vào máy chủ, bắt đầu lục lọi kho tài liệu của mình. Cô xem qua hàng trăm bức ảnh chụp bàn tay, nhưng không có bức nào đẹp bằng của Mạc Cảnh Vũ.

Cô chống cằm bằng một tay, tay kia gõ nhẹ lên mặt bàn.

Ánh mắt cô lướt qua cửa văn phòng Mạc Cảnh Vũ.

Kỷ Lăng khẽ nheo mắt lại. Từ nhỏ đến lớn, trên đời này chưa có thứ gì mà cô không có được.

Đôi tay kia đã bị cô xếp vào phạm vi "con mồi" cần săn tìm.

Đồng nghiệp tóc ngắn đối diện đột nhiên dùng một chồng giấy gõ lên tấm ngăn bàn làm việc của Kỷ Lăng: “Kỷ Lăng, Tiểu Du không có ở đây, cô giúp tôi photocopy tài liệu này.”

Kỷ Lăng chớp mắt: “Tại sao?”

Cô nàng tóc ngắn mất kiên nhẫn: “Tại sao cái gì mà tại sao? Cô là thực tập sinh, đây vốn là việc cô phải làm.”

Kỷ Lăng nhìn cô nàng tóc ngắn bằng đôi mắt ngây thơ: “Tôi là thực tập sinh dưới quyền chị Tôn Ninh, chị ấy sai tôi làm việc thì mới là công việc của tôi. Nếu cô nói năng lịch sự nhờ tôi, tôi có thể giúp cô việc này, nhưng thái độ của cô không tốt, tôi không muốn giúp.”

Cô nàng tóc ngắn vốn đã bực mình, lúc này càng thêm uất ức. “Cô đến công ty là để đi làm, không phải đến để làm bà chủ đâu! Tôi bận như vậy, nhờ cô photocopy tài liệu một chút, lẽ nào còn phải nói lời ngon ngọt xin cô sao? Cùng là thực tập sinh mới vào, sao lại có sự khác biệt lớn thế này!”

Kỷ Lăng thở dài nói: “Dù cô có tức giận với tôi thì kết quả cũng sẽ không thay đổi. Thời gian cô tức giận là đã đủ để photocopy xong rồi. Năm tôi ba tuổi, bố tôi đã dạy rằng việc của mình thì phải tự làm.”