Không, cô phải yêu cầu HR chấm dứt thời gian thử việc của cô ta ngay lập tức!
Sau khi các món ăn tinh tế được dọn lên, Kỷ Lăng quả nhiên ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn trước mặt, ngay cả nước cô cũng không uống một ngụm nào.
Mạc Cảnh Vũ gắp một miếng thịt cá thu đao cho vào miệng, nhưng cảm thấy không ngon.
Cảm giác lúc này, cứ như thể cô là một con khỉ trong rạp xiếc đang biểu diễn cho người khác xem.
Mạc Cảnh Vũ đặt tầm mắt lên Kỷ Lăng.
"Kỷ Lăng, tôi muốn hiểu rõ về nội dung công việc hiện tại của cô."
Kỷ Lăng lại tỏ vẻ nghiêm túc. "Mạc Tổng, ăn không nói, ngủ không nói. Ngài hãy tập trung dùng bữa đi ạ. Sau khi dùng bữa xong, tôi sẽ trả lời câu hỏi của ngài."
Mạc Cảnh Vũ hít một hơi sâu, không nổi giận, tiếp tục dùng bữa.
Một lúc sau, Mạc Cảnh Vũ đặt đũa xuống.
Vừa định mở lời, lại nghe thấy người đối diện nói: "Mạc Tổng, ăn hết ít nhất hai phần ba bữa ăn là sự tôn trọng cơ bản dành cho đầu bếp, và cũng là sự tôn trọng đối với những nguyên liệu này."
Khóe mắt Mạc Cảnh Vũ giật giật, gân máu trên thái dương cô nhảy lên thình thịch.
Cô cũng không hiểu tại sao mình lại không ném Kỷ Lăng ra ngoài.
Mạc Cảnh Vũ vẫn giữ được phong độ của một vị lãnh đạo, cầm đũa lên ăn thêm một chút.
Trước khi đặt đũa xuống, cô còn liếc nhìn Kỷ Lăng một cái, ánh mắt như đang hỏi: "Lần này cô hài lòng chưa?"
Kỷ Lăng đưa cho Mạc Cảnh Vũ một chiếc khăn giấy, chủ động mở lời: "Mạc Tổng, công việc chính của tôi giai đoạn này là thu thập tài liệu, vẽ các yếu tố đơn lẻ, hỗ trợ chị Tôn Ninh hoàn thành bản vẽ. Giai đoạn tiếp theo, tôi sẽ tự mình hoàn thành các bản vẽ đơn giản theo yêu cầu của chị Tôn Ninh."
Mạc Cảnh Vũ lau miệng, nói: “Hôm đó tôi thấy kỹ năng cơ bản của cô rất tốt, nếu chịu khó dành thêm thời gian nghiên cứu, có lẽ cô sẽ sớm trở thành họa sĩ minh họa chính thức.”
Kỷ Lăng hiểu rõ thủ đoạn của sếp, chẳng phải là đang muốn gài cô tăng ca sao?
Kỷ Lăng mỉm cười hồn nhiên với Mạc Cảnh Vũ, ngược lại nói: “Mạc tổng, tôi nghiêm túc tuân thủ quy tắc công ty, đi làm và tan sở đúng giờ, không hề lãng phí dù chỉ một giây làm việc nào, đảm bảo tối đa hiệu suất. Tôi tin rằng một vị sếp anh minh như cô nhất định sẽ nhìn thấy thành quả nỗ lực của tôi.”
Khóe môi Mạc Cảnh Vũ nhếch lên một nụ cười: “Chỉ cần có thể đóng góp giá trị sản xuất cho công ty, dù một ngày chỉ làm việc ba tiếng, tôi vẫn đánh giá cao. Rõ ràng cô là một người thông minh, sau này hãy tiếp tục cố gắng.”
Nếu lần đầu tiên cô khích lệ Kỷ Lăng trong văn phòng chỉ là lời lẽ xã giao dành cho nhân viên mới, thì lần này là sự thực tâm coi trọng Kỷ Lăng.
Chỉ cần nhìn cách ăn nói và thái độ điềm tĩnh khi đối diện với sếp của Kỷ Lăng, có thể thấy cô là người có thể làm nên việc lớn.
“Vậy…” Kỷ Lăng thè lưỡi liếʍ nhẹ môi khô, ánh mắt đầy mong đợi. “Tôi có thể ngửi cô không?”
Mắt Mạc Cảnh Vũ mở lớn, cả khuôn mặt viết đầy sự kinh ngạc.
Đôi tai không tự chủ được mà ửng lên màu đỏ thắm.
Tác giả có lời muốn nói: Kỷ Lăng: Tôi cũng không biết bà sếp lớn đang hiểu lầm cái gì, tai lại đỏ rồi. Mạc Cảnh Vũ:…
---
Cũng dễ hiểu vì sao Mạc Cảnh Vũ lại có phản ứng như vậy.
Sự kỳ diệu của tiếng Hán khiến hai từ “ngửi” (闻, wén) và “hôn” (吻, wěn) có âm đọc gần như đồng âm.