Chương 15

Sau khi chào hỏi các đồng nghiệp khác, Hạ Du nhìn Kỷ Lăng nói: "Kỷ Lăng, chị Mỹ nói cậu cũng là trợ lý minh họa mới đến đây gần đây, rất vui được làm quen với cậu."

Kỷ Lăng gật đầu, lịch sự đáp: "Tôi cũng rất vui được làm quen với cậu."

Khả năng hòa nhập của Hạ Du cực kỳ mạnh mẽ, chỉ trong vài ngày, cô đã thân thiết với đồng nghiệp trong bộ phận, thân mật như những người bạn cũ quen biết nhau từ nhiều năm.

..."Tiểu Du ơi, in hộ chị cái này được không?"

..."Vâng được ạ."

..."Tiểu Du, làm ơn mua giúp tôi một ly cà phê?"

..."Vâng được ạ."

..."Tiểu Du, giúp tôi sắp xếp lại tài liệu này được không?"

..."Vâng được ạ."

..."Tiểu Du, chúng tôi đang gọi trà sữa, cậu có muốn góp đơn không?"

..."Vâng được ạ."

Tiểu Du...

Bỗng chốc, Hạ Du dường như trở thành người không thể thiếu ở Lam Tinh.

12 giờ trưa.

Hạ Du "tốt bụng" đến hỏi Kỷ Lăng: "Lăng Lăng, bọn mình đi ăn trưa tập thể, cậu đi không?"

Kỷ Lăng nở một nụ cười lịch sự: "Không, cảm ơn cậu."

Một đồng nghiệp bên cạnh nói: "Tiểu Du mới đến nên không biết đó, cậu ấy không bao giờ tham gia tiệc tùng của công ty, cũng chẳng có ý định kết bạn với đồng nghiệp xung quanh đâu." Giọng điệu vô cùng mỉa mai.

Hạ Du nở một nụ cười ôn hòa: "Lăng Lăng ngại ngùng à? Các tiền bối rất dễ tính mà, đi ăn bên ngoài với bọn mình đi, dưới lầu mới mở một quán thịt nướng ngon lắm."

Kỷ Lăng cầm chai xịt trên bàn xịt vài lần vào mũi, điều chỉnh hơi thở.

Cô ngẩng đầu lên, giọng khô khốc: "Tôi thể trạng yếu, hay bệnh tật, hơn nữa nhà lại đang nợ rất nhiều tiền, không dám đi nhà hàng đâu, mọi người cứ đi đi."

Cô nói cũng là sự thật, công ty của gia đình cô quả thật thường xuyên phải vay ngân hàng để xoay vòng vốn.

Mạc Cảnh Vũ vừa lúc đi ngang qua, nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện của họ.

Tác giả có lời muốn nói:

Kỷ Lăng: Nhà nghèo quá, không có tiền thay quần áo, không có tiền ăn cơm.

Quần chúng ăn dưa đang điên cuồng thúc giục: Mạc Tổng mau ra tay! Dùng tiền đập cô ấy đi!

... Có những người bề ngoài trông nghèo rớt mồng tơi, nhưng sau lưng lại giàu có chảy mỡ.

---

Đồng nghiệp với giọng điệu mỉa mai: "Cậu ấy không đi thì thôi, chúng ta đi thôi!"

Hạ Du gật đầu, khoác tay đồng nghiệp rời đi.

Kỷ Lăng lườm nguýt trong lòng.

Cái mánh khóe gây khó dễ nho nhỏ này, cứ tưởng cô không nhìn ra sao?

Kỷ Lăng thậm chí còn nghĩ Hạ Du có vấn đề về đầu óc, không ai trao giải Lao động Tiên tiến cho cô ta cả, vậy mà chỉ để duy trì mối quan hệ “bằng mặt không bằng lòng” này, cô ta chẳng từ chối bất cứ yêu cầu nào. Bước ra khỏi cửa này, căn bản sẽ chẳng ai nhớ ơn cô ta.

Kỷ Lăng thoải mái vươn vai, đưa tay ra sau đầu. Cô nghĩ, sau này chắc sẽ không có ai rủ cô đi ăn nữa đâu nhỉ? Mỗi lần đối phó đều mệt mỏi quá chừng.

Cô nhắm mắt lại, định dưỡng thần một lát rồi mới đi ăn trưa.

Một mùi hương hấp dẫn ập tới.

Cánh mũi Kỷ Lăng co lại, không cần mở mắt cũng biết là Mạc Cảnh Vũ đi ngang qua.

Mạc Cảnh Vũ đang chuẩn bị đi ăn, thấy Kỷ Lăng nhắm mắt dựa vào ghế, ma xui quỷ khiến thế nào lại đi đến chỗ cô. "Kỷ Lăng, cô ăn cơm chưa?"

Kỷ Lăng mở mắt, ngước lên đáp: "Chưa ạ."

"Vậy thì hay quá, đi ăn với tôi." Mạc Cảnh Vũ dừng lại: "Cô đã vào làm một thời gian rồi, tôi vẫn chưa có dịp nói chuyện với cô về suy nghĩ của cô đối với công ty."