Cậu ta đang cười với cô.
Kỷ Lăng liếc nhìn người đó, rồi nhẹ nhàng dời tầm mắt đi.
Cô rẽ sang hướng khác, bước trên lộ trình cố định hằng ngày.
Chàng trai baby face ngây người ra, lập tức đạp xe đuổi theo.
"Chị! Vô tình quá rồi! Em cố tình đến đón chị tan làm đấy!"
Kỷ Lăng bước nhanh hơn: "Dựa trên kinh nghiệm từ trước đến nay, với cái tư thế lả lơi đó của em, em sẽ thu hút các cô gái đến bắt chuyện, lãng phí thời gian lắm. Hơn nữa, em còn chẳng có nổi cái xe có cửa. Về nhà gặp nhau đi!"
Kỷ Hàn Hiên nhảy khỏi xe đạp, tay đỡ ghi đông, sải bước đi theo Kỷ Lăng. "Chị không biết xăng bây giờ đắt thế nào à? Với mức lương ít ỏi của em, sao dám lái xe? Hay chị nói với bố giúp em tăng lương đi?"
Kỷ Lăng dựa trên sự quan tâm nhân đạo, vỗ vỗ vai em trai. "Chị tin rằng em có quyết tâm và dũng khí để vượt qua mọi khó khăn."
Nói rồi, cô đưa tay lên bịt mũi qua lớp khẩu trang: "Em hôi quá, tránh xa chị ra đi."
Môi Kỷ Hàn Hiên giật giật vài cái, cậu ta vẫn bám dính lấy cô như kẹo cao su: "Chị ơi, hay chị cho em đi nhờ về đi? Đạp xe mệt lắm."
Kỷ Lăng nhìn em trai, ánh mắt đầy sự thương hại.
Ai mà ngờ con trai của thủ phủ thành phố A lại thảm đến vậy, đến cả tiền đi xe cũng tiếc cơ chứ?
"Được rồi." Kỷ Lăng nói. "Em ngồi ghế phụ, bật tấm chắn lên."
Vẻ mặt cô lộ rõ sự ghét bỏ tột độ: "Giờ em bốc mùi như một tô cơm lươn để thiu vậy."
Kỷ Hàn Hiên: "...”
Rõ ràng trên người cậu đang tỏa ra mùi nước hoa nam cổ điển và hormone nam tính quyến rũ cơ mà.
Lúc này, vài nhân viên của Lam Tinh Advertising bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, một người trong số họ nghiêng đầu, vừa hay nhìn thấy bóng lưng Kỷ Lăng đang đi song song với một người đàn ông đẩy xe đạp.
Trong môi trường công sở hiện đại, hầu như ai cũng có một cái radar hóng hớt.
Sau khi Lý Nhụy Nhụy bị yêu cầu nghỉ việc, tin đồn nhanh chóng lan ra rằng cô ta vốn dĩ không phải con nhà giàu có gì. Sở dĩ với tài năng hội họa kém cỏi như vậy mà cô ta vẫn trụ lại Lam Tinh lâu đến thế là vì bạn trai cũ có chút cổ phần ở Lam Tinh, và để tống khứ cô ta đi, anh ta đã cho cô ta chút cổ phần đó để cô ta có việc gì đó để làm.
Kỷ Lăng làm ngơ trước những chuyện mà đồng nghiệp bàn tán rôm rả, cô vốn không hề tò mò chuyện của người khác.
"Nào, tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là Hạ Du, trợ lý minh họa thực tập sinh mới đến."
Bên cạnh HR là một cô gái xinh xắn, ăn mặc theo phong cách học thuật.
"Xin chào mọi người, tôi là Hạ Du, mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Du." Cô gái cúi người 45 độ: “Tôi mới đến, mong mọi người chỉ bảo thêm."
Sau đó, HR theo thông lệ dẫn thực tập sinh mới đi làm quen với công ty, và giới thiệu cô với từng đồng nghiệp.
Hạ Du được sắp xếp ngồi ở bàn làm việc bên cạnh Kỷ Lăng.
Kỷ Lăng cảm thấy khá phiền phức.
Vị trí bên cạnh cô vốn trống, giờ có thêm một người, nghĩa là có thêm một khối mùi khó chịu.
Hạ Du có vẻ là người cởi mở, vừa ngồi xuống đã bắt đầu chào hỏi những người xung quanh, không chỉ nhớ tên từng người mà còn bảo mọi người đừng khách sáo với cô, có việc gì cần giúp đỡ cứ việc mở lời.
Thái độ này hoàn toàn trái ngược với Kỷ Lăng.