Chương 9

Úc Án qua loa đáp vài câu rồi viện cớ muốn nghỉ trưa nên cả nhóm kia mới chịu tản ra.

Cô chống trán, mắt vẫn dán vào điện thoại.

[Tám chuyện lãnh đạo sau lưng hình như là không hay lắm phải không?]

Vân Uyển: [Tớ cũng thường tám chuyện lãnh đạo.]

[Gặp lãnh đạo tốt thì không nhịn được mà khen vài câu, gặp phải lãnh đạo tồi mà không lén mắng vài câu giải sầu thì tớ sợ mình sống không nổi tới ba mươi tuổi.]

[Nhưng phải lén lút mắng thôi.]

[Ai lại để cho lãnh đạo nghe thấy chứ.]

Úc Án: "..."

Cô đây là tám thẳng mặt người ta luôn rồi đấy.

Haizzz... Úc Án úp mặt vào cánh tay, không muốn sống nữa.

Buổi chiều bình yên trôi qua, chẳng có chuyện gì xảy ra. Tổ trưởng không bắt cô làm thêm giờ, đến giờ là cho tan làm.

Tan làm đúng giờ, Úc Án về tới Thiên Lộ Cư, Nguyễn Thính Thời vẫn chưa về nhà. Xem chừng tính chất công việc của chị ấy là hay phải tăng ca. Mọi chuyện ban ngày, cô quyết định tạm thời mặc kệ, tự mình "buông xuôi". Cô gọi một phần bún chua cay, vừa xem tivi vừa ăn trong phòng khách.

Ăn xong, Úc Án quay vào phòng nằm sấp nghỉ.

Cô đang định tìm đồ đi tắm thì nghe thấy ngoài phòng khách vang lên tiếng cửa mở.

Nguyễn Thính Thời đã về, thế là kế hoạch tắm táp của cô lại bị trì hoãn.

Phòng của cô không có nhà vệ sinh riêng, nên bắt buộc phải dùng phòng tắm ngoài phòng khách. Trong khi đó, phòng chính của Nguyễn Thính Thời có nhà tắm riêng, nên bình thường đối phương đều ở lì trong phòng.

Một lúc sau, nghe tiếng đối phương vào phòng ngủ, Úc Án liền hé cửa nhìn quanh dò xét. Thấy không có ai trong phòng khách, cô liền ôm quần áo lao nhanh về phía phòng tắm.

Khoảng hai mươi phút sau, cô tắm xong, gội đầu xong, còn tiện tay giặt luôn cả quần áo. Khi chuẩn bị ra ban công phơi đồ thì đυ.ng ngay Nguyễn Thính Thời cũng vừa tắm xong, đang cầm máy sấy tóc.

Úc Án cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất, vừa phơi xong đồ thì lập tức tính quay về phòng. Nhưng Nguyễn Thính Thời bất ngờ gọi cô lại.

Cô bình tĩnh xoay người, nở một nụ cười vừa phải: "Có chuyện gì vậy?"

Nguyễn Thính Thời đặt lược xuống, bước lại gần.

Hơi nước từ phòng tắm còn vương trên người cô, theo không khí lan nhẹ đến da thịt Úc Án. Mái tóc đen nhánh còn ướt, buông xõa hơi rối hai bên vai, bộ đồ ngủ bằng lụa mượt mà phác họa đường cong mềm mại đầy mê hoặc. Trong mắt Nguyễn Thính Thời phủ một tầng hơi nước nhè nhẹ, không còn vẻ nghiêm nghị như lúc mặc đồ công sở ban ngày, thay vào đó là nét mong manh khiến người đối diện không khỏi rung động.

Cổ họng Úc Án khẽ động vài cái, người đứng yên bất động có phần căng thẳng. Cô thầm nghĩ tiêu rồi, ngày đầu đi làm đã đắc tội với lãnh đạo, nhìn dáng vẻ Nguyễn Thính Thời thế này, có vẻ như đã phát hiện ra cô lỡ tay xoá kết bạn rồi.

"Em hình như có thành kiến với chị rất lớn?" Nguyễn Thính Thời nửa rũ mắt, ánh nhìn như thiêu đốt dừng lại nơi xương quai xanh của cô.

Dây áo mềm mại khẽ lướt qua làn da vai Úc Án, khẽ dừng lại tại điểm xương nhô cao ấy rồi trượt xuống cánh tay. Nguyễn Thính Thời thản nhiên giơ tay chỉnh lại dây áo cho cô, ngón tay dừng lại một lúc ở vai rồi mới buông ra.

Đầu óc Úc Án đang lo nghĩ cách giải thích, nên không để ý lắm hành động ấy là vô tình hay cố ý.

Khí thế bức người cùng bóng tối từ ánh đèn phía sau phủ lên người Nguyễn Thính Thời như đè nặng lên trái tim cô, khiến cô rõ ràng đang ở nhà mà cảm giác chẳng khác gì đang đối mặt với lãnh đạo trong văn phòng.

Cô định lùi về sau vài bước để kéo giãn khoảng cách, nhưng sợ hành động quá rõ ràng, nên đành đứng yên tại chỗ.

"Ha..." Úc Án cười không ra cười, khóc không ra khóc, không biết nên biểu cảm sao cho phải: "Không, không có... sao em có thể có thành kiến với chị được chứ, sao có thể..."

"Là không dám, hay là thật sự không có?"

"Không có."

Nguyễn Thính Thời nhẹ nhàng vuốt tóc ra sau tai rồi ngồi xuống sofa, lớp vải lụa mềm mại ôm sát vào đôi chân trắng mịn: "Vậy tại sao lại xóa tôi khỏi WeChat?"

Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc về phía Úc Án: "Em thấy chị... không bình thường? Hay là thấy chị... rất biếи ŧɦái?"

Toàn thân Úc Án tê rần, vội vàng phủ nhận: "Tuyệt đối không có! Chị hoàn toàn không biếи ŧɦái... chị rất bình thường..."

Nói sao nghe cứ sai sai, lưỡi cô bắt đầu líu lại: "Ý em là... những lời đó không phải nói chị, em thấy chị rất tốt."

Ở góc độ Nguyễn Thính Thời không thấy được, khoé môi cô khẽ nhếch lên: "Chỉ mới ở chung với tôi vài hôm, em đã thấy tôi rất tốt rồi?"

Nguyễn Thính Thời nhẹ gõ đầu ngón tay lên đùi.

"Chắc chắn rồi." Úc Án lấy lại điện thoại, vội vàng kết bạn lại: "Ngay từ lần đầu tiên gặp chị, em đã cảm thấy chị là người rất tuyệt vời rồi. Em chỉ là quá kích động, không ngờ chị lại là lãnh đạo của em, đúng là ba đời tích đức, phúc tinh cao chiếu, vận rủi hóa lành..."

"Dừng." Nguyễn Thính Thời bắt chéo chân, ánh mắt lười biếng nhìn cô: "Vì quá kích động nên xóa chị à?"

Úc Án: "..."

"Không phải, em lỡ tay... thực sự không phải cố ý." Cô cười gượng gạo, lúng túng giải thích.