Cậu cô lại bắt đầu nhắn WeChat, thao thao bất tuyệt gửi gà rán tinh thần.
[Ngày đầu đi làm nhớ thể hiện tốt một chút.]
[Đừng đυ.ng chạm lãnh đạo. Công việc trước cháu mất là vì chuyện này đấy. Quan hệ tốt với lãnh đạo sẽ có lợi cho sự nghiệp.]
[Nhẫn nhịn một chút, tránh làm hỏng đại cục.]
Công việc trước là công việc thực tập đầu tiên sau khi cô tốt nghiệp đại học. Mới làm được một tháng đã bị đuổi, lý do là gặp phải quy tắc ngầm nơi công sở.
Lúc đó, cấp trên của cô là một gã đàn ông trung niên béo ngậy, đề nghị cô làm bạn gái của ông ta. Úc Án khéo léo từ chối, kết quả là ông ta gây khó dễ đủ đường, cô bèn một lần chơi tới cùng, phản bác thẳng mặt. Kết quả là bị sa thải.
Cậu cô vẫn không ngừng gửi tin nhắn: [Còn nữa, nếu lãnh đạo có nói gì khó nghe, cháu cũng đừng như lần trước, hấp tấp mà cãi lại người ta.]
Vài phút sau, cậu lại gửi thêm một tin nhắn thoại dài.
Cậu cô là ví dụ điển hình của người thành công muộn, có lẽ vì vậy nên rất rành mấy chuyện công sở.
Trong toa tàu điện đông nghẹt người, vô cùng ồn ào, Úc Án đưa điện thoại lên tai nghe tin nhắn thoại. Nội dung phần đầu đại khái là cô mới tốt nghiệp, chưa từng bị xã hội vùi dập v.v...
Cô chưa nghe hết đã tắt đi. Cứ đà này thì cậu cô có thể thao thao bất tuyệt ba ngày ba đêm, cô bèn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
[Đang trải nghiệm, đang trải nghiệm đây, đúng là đang bị xã hội vùi dập.]
[Sắp tới công ty rồi, cháu không nói chuyện nữa.]
Người đang bị xã hội "vùi dập" này, trong buổi sáng đầu tiên đi làm đã nghe không ít tin đồn.
Có một cô gái trạc tuổi cô, tên là An Tư Đồng, vào công ty sớm hơn cô vài tháng, tính cách hoạt bát, ngồi ngay cạnh cô. Úc Án là nhân viên mới, chưa có việc gì gấp nên tranh thủ tám chuyện với cô ấy.
An Tư Đồng quen trợ lý của giám đốc bộ phận, mà trợ lý thì thường xuyên đi lại giữa các lãnh đạo, vì vậy cô ta biết đủ thứ chuyện. Nào là tổ trưởng phòng bên có quan hệ mờ ám với nhân viên nào đó, lãnh đạo này từng có hiềm khích với lãnh đạo kia, không chuyện gì là không kể.
Tán gẫu một lúc thì chuyển sang nói về giám đốc bộ phận của họ.
An Tư Đồng đặc biệt nhắc cô, tuyệt đối đừng đắc tội với giám đốc, nói rằng đối phương có hậu thuẫn rất mạnh.
Úc Án hỏi: "Mạnh cỡ nào?"
An Tư Đồng lắc đầu: "Không biết, tớ cũng chỉ nghe người trong công ty nói thôi. Hơn nữa giám đốc bộ phận của tụi mình lạnh lùng lắm, khó bắt chuyện, đến tổng giám đốc Phùng còn phải kiêng dè vài phần."
"À, khó bắt chuyện vậy sao?"
"Dù sao thì cố gắng đừng chọc vào là được, không thì chắc chắn không sống nổi đâu."
Lúc này, một tổ trưởng từ bộ phận khác đi tới, hai người liền ngừng nói chuyện.
"Cô là người mới à?" Người phụ nữ nhìn Úc Án.
Úc Án gật đầu: "Vâng, đúng rồi ạ."
Người phụ nữ đặt một xấp tài liệu lên bàn cô: "Đến mười một giờ nhớ mang tài liệu này tới văn phòng của giám đốc."
An Tư Đồng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tài liệu của nhóm các cô, sao lại bắt người nhóm tụi tôi mang đi chứ?"
Người phụ nữ trừng mắt với An Tư Đồng, cô ấy im bặt.
Úc Án liếc qua hai người, mỉm cười gật đầu: "Được ạ."
Sau khi người kia rời đi, An Tư Đồng ghé đầu lại gần: "Ở công sở thì vậy đó, người mới thường bị nhân viên cũ bắt nạt, cậu từ từ sẽ quen thôi."
Khi nãy tám chuyện, Úc Án không để ý xấp tài liệu kia vốn là "việc khổ sai" bị nhân viên nhóm bên cạnh đùn đẩy không ai muốn làm.
Cô không hiểu hỏi: "Chỉ là mang tài liệu thôi mà, sao gọi là bắt nạt?"
An Tư Đồng hạ thấp giọng: "Tớ nghe trợ lý Sầm Mộc nói, sáng nay giám đốc nhận được một cuộc gọi, tâm trạng bỗng trở nên rất tệ, cả người như bao phủ bởi khí áp thấp, cậu mà vào văn phòng lúc này, kiểu gì cũng bị đối phương trừng mắt. Trong vòng mười mét không có cỏ mọc nổi đâu."
"Phì." Úc Án nhếch môi cười: "Trong vòng mười mét không có cỏ mọc, nghiêm trọng vậy hả?"
"Ừ ừ ừ, cậu gặp sẽ biết, nhớ giữ mồm giữ miệng đấy."
Theo lời kể của An Tư Đồng, trong đầu Úc Án bỗng hiện ra hình ảnh một con quái vật mọc đầy nanh vuốt. Cô khẽ lắc đầu, gạt bỏ mấy tưởng tượng linh tinh.
Bạn cùng phòng Nguyễn Thính Thời nhắn tin hỏi cô ngày đầu đi làm thế nào. Úc Án nghĩ thầm, bề ngoài người bạn cùng phòng này có vẻ lạnh lùng, mà bên trong lại khá chu đáo, còn quan tâm đến ngày đầu đi làm của cô nữa chứ.
Cô trả lời: [Cũng ổn, giờ chỉ mong gặp được một lãnh đạo bình thường một chút.]
Nguyễn Thính Thời gửi lại một dấu chấm hỏi.
Giữa cô và Nguyễn Thính Thời có duyên, giờ lại thành bạn cùng phòng. Cô thấy người này không tệ, nên cũng sẵn sàng chia sẻ vài chuyện mà trước giờ chỉ nói với bạn thân.
[Công việc trước em gặp phải một tên lãnh đạo thần kinh, cho nên giờ chỉ mong gặp được người bình thường thôi. Nhưng nghe người trong công ty nói, lãnh đạo bộ phận em lần này có vẻ khó tính lắm. Thôi thì, chỉ cần không phải loại người rảnh rỗi kiếm chuyện, thích hành hạ nhân viên vô cớ, thì em vẫn có thể yên tâm làm việc được.]