Chương 2

Trên bàn làm việc là một đống tài liệu xếp lộn xộn. Ống bút đen kiểu lưới cắm lộn xộn mấy cây viết.

Trợ lý mang vào một xấp hồ sơ xin việc, kèm theo một phần cơm trưa dinh dưỡng được đặt riêng. Cô đặt xuống bàn rồi rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Nguyễn Thính Thời lật sơ qua vài tờ hồ sơ, rồi mở hộp cơm bắt đầu ăn từng miếng nhỏ.

Nắng trưa đổ xuống từng mảng qua ô cửa kính lớn, sàn nhà sáng rực lên, ánh vàng nhạt loang loáng phản chiếu rực rỡ. Điều hòa trong phòng vẫn đều đặn tỏa khí mát. Trong lúc lơ đãng, cô liếc thấy một góc hồ sơ nhô ra, phía trên dán ảnh thẻ nền đỏ nhìn có vẻ quen mắt.

Tay đang cầm đũa khựng lại, cô với tay rút tập hồ sơ ấy ra. Đầu ngón tay lướt qua ảnh thẻ.

Ảnh thẻ kiểu mẫu: Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, tóc mái được gọn gàng vén sang hai bên, lộ ra khuôn mặt trái xoan thanh tú. Mặc sơ mi trắng, khóe môi hơi mím lại.

Không phải là cô gái ở cửa hàng tiện lợi sáng nay sao?

Nguyễn Thính Thời đặt đũa xuống, lật hẳn hồ sơ ra xem. Ở mục tên, hai chữ "Úc Án" in rõ ràng khiến cô chớp mắt một cái.

Tên gọi Úc Án khiến ký ức trong cô bỗng mơ hồ trỗi dậy, hình ảnh một bé con thấp bé, chưa đọc rành chữ, cột hai chùm tóc, luôn miệng gọi "chị ơi" để xin kẹo.

Ánh mắt cô dừng lại ở mục năm sinh, cô bé ấy nhỏ hơn cô đúng sáu tuổi.

Góc bàn vẫn còn hộp kẹo mà Úc Án đã mua lúc sáng.

Giọng nói nhẹ nhàng của cô gái vẫn còn văng vẳng bên tai: "Chị à, mấy viên kẹo này, chị giữ lấy."

Chuyện đã lâu lắm rồi, Nguyễn Thính Thời không nhớ rõ gương mặt cô bé năm xưa, nhưng lại vẫn nhớ cái tên "Úc Án".

Hình ảnh bé con ngày nào dần chồng khớp lên dáng vẻ cô gái tại cửa hàng tiện lợi sáng nay. Khóe môi Nguyễn Thính Thời không kìm được khẽ giật nhẹ.

Thay đổi thật nhiều. Không ngờ, cô lại không nhận ra ngay từ đầu.

*

Úc Án đã vượt qua vòng phỏng vấn đầu tiên.

Nhưng vài ngày tới còn phải tham gia vòng phỏng vấn thứ hai. Chỉ khi qua được vòng đó, cô mới chính thức được tuyển dụng.

Cô mở ứng dụng thuê nhà trên điện thoại, bắt đầu tìm kiếm chỗ trọ mới.

Hợp đồng chỗ hiện tại sắp hết hạn, cô cũng không định gia hạn nữa. Huống chi nếu làm việc ở tòa nhà Cửu Không, thì nhà hiện tại lại quá xa, nhất định phải chuyển đi chỗ khác.

Đợi đến khi mặt trời dịu bớt, Úc Án rảnh rỗi liền chạy giao hàng kiếm thêm thu nhập.

Việc giao đồ ăn là nghề tay trái cô làm từ thời đại học. Giờ rảnh rỗi hay khi thời tiết đẹp, cô vẫn tranh thủ chạy vài đơn. Có đồng nào hay đồng đó.

Thanh Kỳ là thành phố cô đã quá quen thuộc. Sau khi thong thả chạy xong năm, sáu đơn thì cũng đã qua giờ cao điểm, đơn hàng ít dần. Xe điện cô đang đi là chiếc xe cũ kỹ cậu cô từng dùng nhiều năm, giờ nhường lại cho cô. Xe khá nát, pin yếu, nên cô tính xong đơn cuối là về luôn.

Điểm lấy món của đơn cuối là ở một nơi tên "Khúc Lưu Thương Phủ" cái tên nghe đã thấy sang trọng, đến mặt tiền cũng cực kỳ khí phái. Đây là lần đầu tiên cô nhận đơn từ đó, cũng là lần đầu tiên biết nơi này có dịch vụ giao đồ ăn.

Vài phút sau, cô nhận được món, một chiếc hộp nhỏ màu đỏ sẫm có hoa văn, được gói rất nhiều lớp, túi đựng tinh tế vô cùng. Không nhìn thấy bên trong là gì, nhưng nhìn đơn hàng thì biết đó là súp, nên cô cẩn thận hết sức khi cầm.

Nhưng dù cô có cẩn thận đến đâu, tai nạn vẫn có thể xảy ra bất ngờ.

Khi cô lái chiếc xe cũ đến trước một khách sạn năm sao, sau khi đăng ký ở quầy lễ tân, Úc Án mang hộp đồ ăn lên lầu.

Vừa bước khỏi thang máy, một người đàn ông say rượu bất ngờ lao ra, va mạnh vào cánh tay cô, khiến túi đồ ăn trên tay cô bay lên theo một đường cong hoàn hảo rồi... rơi thẳng vào xe đẩy của nhân viên vệ sinh.

Bản thân cô cũng bị va phải, cả người đập vào tường hành lang phía sau.

Một chàng trai trẻ đi cùng người đàn ông say ấy vội vàng kéo ông ta lại, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi! Bố tôi uống hơi nhiều, đầu óc không tỉnh táo, không cố ý đâu. Tay cô có sao không?"

Thái độ đối phương tốt, Úc Án cũng không muốn làm khó: "Tôi không sao, chỉ là... hộp súp..."

Trong lúc họ đang nói chuyện, người đàn ông say xỉn đã lảo đảo đi thẳng đến xe vệ sinh. Cậu thanh niên vội vàng kéo ông lại, rồi móc ví rút đại tờ tiền mệnh giá 100, dúi vào tay cô: "Coi như tôi bồi thường nhé."

Úc Án bị nhét tiền bất ngờ, nhìn con số cũng thấy hơi quá mức cần thiết, nhưng đối phương không cho cô cơ hội mở miệng.

Cậu ta kéo ông bố say rượu vào thang máy, vừa lôi vừa quát: "Về nhà ngay! Mau giải thích rõ ràng với mẹ tôi!"

"Mày bây giờ còn dám lên mặt với bố hả?" người đàn ông say trừng mắt cãi lại.

Một già một trẻ cãi nhau om sòm trong thang máy. Mãi đến khi cửa khép lại, hành lang mới trở lại yên tĩnh.