Nguyễn Thính Thời khẽ nhướn đuôi mắt, ánh nhìn có chút nghiền ngẫm: "Khát đến vậy à?"
Úc Án lắp bắp tìm lý do: "Ừm... do món em nấu tối nay ấy, mặn quá."
"Ồ." Nguyễn Thính Thời đặt cốc xuống: "Về phòng nghỉ sớm đi."
Ở lại phòng khách uống thêm cốc nước nữa, Úc Án mới trở lại phòng.
Cô đóng cửa lại, nhào lên giường, nằm úp mặt xuống chăn.
Một lúc sau, cô lật người ngồi dậy, khoanh chân suy nghĩ.
Không biết Nguyễn Thính Thời có phải là người "bẻ cong" không nữa... Nghĩ đến việc chị ấy có thể điềm nhiên xem xong phim bách hợp mà mặt không đổi sắc, cô lại nghĩ chắc là... không. Nhưng rồi lại thấy, nếu là người dị tính thì chẳng phải sẽ phản ứng gì đó à?
Cô cứ xoay vần trong hai suy nghĩ "thẳng" và "không thẳng", mà chẳng kết luận được gì. Mà thật ra... suy nghĩ cái này để làm gì nhỉ?
Một lát sau, cô cúi đầu mở điện thoại, lại vào trang giới thiệu phim lúc nãy.
Khó khăn đâu? Tái sinh đâu?
Chữ "khó khăn" trong nội dung giới thiệu rốt cuộc là ám chỉ cái gì? "Tái sinh" là ám chỉ cái gì?
Cô lướt mấy bài review top đầu, toàn nói về thời đại, tư tưởng, hiện thực xã hội, lòng dũng cảm các kiểu... đọc qua đúng kiểu phim truyền cảm hứng, lừa chết cô rồi!
Kéo xuống nữa, cuối cùng mới thấy vài bình luận nhắc đến chủ đề bách hợp.
Giờ thì tốt rồi, mình vừa rủ lãnh đạo công ty xem một bộ phim bách hợp... nói ra chẳng ai tin.
Quả nhiên, xây dựng quan hệ với sếp đúng là một nghệ thuật. Thôi đi, quan hệ gì tầm này, vẫn là giữ khoảng cách một chút cho an toàn, "xa cách sinh mỹ" mà!
Cô nghĩ thế, nhưng tay lại không nghe lời, mở khung chat của Nguyễn Thính Thời, định xem đối phương có đăng gì mới. Ai ngờ, khi ấn vào ảnh đại diện, lại vô tình... "chạm chạm" vào người ta.
Tay cô khựng lại giữa không trung, đầu óc trống rỗng.
Chưa đến một phút sau, cô nghe thấy ngoài hành lang có tiếng bước chân đi ngang.
Mắt cô dán chặt vào cánh cửa phòng, hồi lâu, điện thoại rung lên. Cô giật mình, cúi đầu, là tin nhắn từ Nguyễn Thính Thời, một dấu "?" hỏi cô có chuyện gì.
Úc Án vội vàng nhắn lại: [Không có gì, lỡ tay ạ! (Chắp tay nhận lỗi.)]
Đợi một lúc lâu cũng không thấy trả lời nữa. Cô lấy dây sạc ra, đặt điện thoại lên bàn cạnh giường, rồi tắt đèn đi ngủ.
Chưa đầy vài phút sau, đèn phòng khách cũng tắt theo.
Rèm cửa đã được cô kéo kín mít, căn phòng nhỏ gần như không còn chút ánh sáng nào. Cô cuộn mình trong chăn, vật lộn với cơn mất ngủ. Nhưng càng cố ngủ, đầu óc lại càng tỉnh, trong đầu cứ hiện lên từng phân cảnh vụt qua của bộ phim kia.
Cuối cùng, cô thở dài, bật đèn, dựng gối lên làm chỗ tựa, rồi mở điện thoại ra, tìm lại bộ phim vừa xem tối nay... xem lại lần nữa.
*
Đêm tối đặc quánh như mực lặng lẽ bao trùm cả con phố.
Một bên là cửa kính đóng chặt, một bên là bức rèm che đi cơn gió xuân mơn man cùng đồng cỏ xanh rì, én lượn nhịp nhàng.
Lần này xem một mình, từng chi tiết như ngấm vào tận xương.
Khi xem cùng Nguyễn Thính Thời, cô thấy khó chịu, lúng túng không thôi. Giờ thì không còn cảm giác ngại ngùng nữa, mà thay vào đó là một loại... thẹn thùng khó tả.
Khi ngồi cạnh Nguyễn Thính Thời, cô mắt nhìn màn hình mà không dám nhìn kỹ. Còn bây giờ, ánh mắt dán chặt vào từng cảnh, thậm chí không thèm chớp, tập trung còn hơn lúc đi học.
Cô tua qua phần đầu "dưỡng tâm dưỡng tính", kéo thẳng đến phần sau. Những cảnh then chốt có âm thanh... không tiện miêu tả, một mình xem phim này giữa đêm khuya khiến cô có cảm giác lén lút như làm chuyện xấu. Nhưng càng lén lút lại càng khiến tim đập nhanh, có cảm giác kí©h thí©ɧ kỳ lạ, tinh thần lập tức tỉnh táo.
Tai nghe không dây nối với điện thoại, tất cả âm thanh đều ùa vào tai, như cơn mưa rào đập vào từng dây thần kinh, khiến cả người run rẩy. Một luồng cảm giác tê dại từ bụng dưới bùng lên, cô vô thức rụt chân lại, đầu ngón chân cọ vào chăn khiến tấm chăn vốn gọn gàng giờ trở nên rối tung, nhăn nhúm.
Úc Án bấm tạm dừng, vươn tay với điều khiển điều hòa, hạ nhiệt độ xuống vài độ.
Cô thoát khỏi phim, nhìn giờ, 1:48 sáng.
Mai còn phải đi làm, không thể thức nữa...
Cô nghiêm túc "kéo phanh", quạt tay quạt mặt như thể có thể xua tan cảm giác nóng trong người.
Miệng khô lưỡi rát cũng không khiến cô rời khỏi phòng, nhưng cảm giác lạ lạ ở bên dưới... thì có.
Cô rón rén ra ngoài đi vệ sinh. Trên đường quay lại, cô đi chậm lại, men theo bức tường, ánh sáng từ một khe cửa hẹp hấp dẫn ánh mắt cô.
Lúc rót nước uống, mắt cô vẫn không ngừng liếc xung quanh, cuối cùng dừng lại ở cánh cửa phòng của Nguyễn Thính Thời.
Ánh sáng hắt ra từ khe dưới chân cửa rõ ràng là ánh đèn trong phòng, không phải loại đèn ngủ lờ mờ, mà là ánh đèn trắng rõ ràng, đậm đặc, tràn ra đến tận bức tường đối diện.
Úc Án khựng tay đang cầm ly nước, thầm nghĩ: Giờ này rồi mà chị ấy vẫn chưa ngủ sao?
Cô xem xong phim thì chẳng còn buồn ngủ nữa, thế là ung dung ngồi xuống sofa, nhấp từng ngụm nước nhỏ.
Phòng khách không bật đèn, nhưng cũng không quá tối. Ánh trăng mờ từ ban công hắt vào, lẫn với ánh đèn đường xa xa nơi thành phố đang canh đêm, trải trên mặt gạch men một lớp ánh sáng bạc nhàn nhạt.