Chương 10

Nguyễn Thính Thời chỉ nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, rồi không nói gì thêm.

Úc Án nhanh chóng chuồn vào phòng, còn Nguyễn Thính Thời thì vào thư phòng.

Cửa thư phòng không đóng hẳn, Úc Án đặt tay lên tay nắm cửa, ánh mắt vô thức liếc sang, vừa hay thấy được nửa thân người của Nguyễn Thính Thời đang ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc.

Với hiểu biết hiện tại của cô, thì Nguyễn Thính Thời luôn mang vẻ điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, chẳng thể đoán nổi cảm xúc. Cô không biết những lời mình giải thích khi nãy có khiến đối phương tin hay không.

Mang theo chút tâm sự nho nhỏ, Úc Án đẩy cửa bước vào phòng, rồi đóng cửa lại.

Cô cuộn mình trên chiếc giường êm ái, kéo chăn phủ lên chân, lăn qua lăn lại vài vòng rồi ôm gối nhìn chằm chằm vào rèm cửa.

Hình như... hơi khó ngủ.

Thế là cô lại ngồi dậy.

Cầm điện thoại, cô tra Google: "Làm sao để hàn gắn mối quan hệ với sếp?"

Kết quả hiện lên đủ kiểu, nào là phải siêng năng hơn trong công việc, nói nhiều lời hay trước mặt lãnh đạo... chẳng cái nào là thứ cô cần.

Không hài lòng, cô đổi cách tìm: "Khi sống chung với sếp cần lưu ý điều gì?"

Kết quả rất ít: [Ai mà lại dại dột đi sống chung với sếp chứ.]

Úc Án: "..."

Cô lại thử từ khoá khác: "Làm sao để hoà hợp với bạn cùng phòng?"

Lần này thì nhiều câu trả lời hơn, nào là cùng tám chuyện, cùng đi ăn xem phim, đánh bài, chơi game, nếu có chung sở thích thì có thể cùng nhau làm việc mà cả hai đều thích...

Đọc một lượt, Úc Án lại thấy chẳng cái nào hợp.

Nhìn Nguyễn Thính Thời là biết không phải kiểu người thích tám chuyện, mấy trò như chơi game hay đánh bài càng không hợp với chị ấy.

Cô nhẹ nhàng xuống giường, hé cửa nhìn ra ngoài.

Nguyễn Thính Thời vẫn đang trong thư phòng, trước mặt là laptop, chắc đang làm việc.

Cô đóng cửa lại, tựa lưng vào, một chân co lên, chống cằm lên điện thoại trầm tư suy nghĩ.

Nguyễn Thính Thời có sở thích gì nhỉ? Cho đến hiện tại, cô vẫn chưa thấy chị ấy thích cái gì. Ở công ty thì làm việc, về nhà cũng làm việc. Nếu bắt buộc phải nói thích cái gì... thì có lẽ sở thích của chị ấy chính là... công việc?

Lẽ nào cô phải cùng Nguyễn Thính Thời... làm việc?

Cô lắc lắc đầu, chuyện đó không thực tế chút nào.

Thở hắt ra một hơi, cô hất nhẹ mái tóc mái trước trán.

Trở lại giường, cô tiếp tục tra Google: "Phải làm sao khi bạn cùng phòng là sếp?"

Kết quả: [Giữ khoảng cách!]

Ờm...

Cô kéo xuống tiếp, thấy một câu trả lời khá thú vị: [Thực ra vẫn có thể làm bạn với lãnh đạo. Công việc là công việc, đời sống riêng là đời sống riêng. Khi làm việc thì theo đúng vai vế cấp trên – cấp dưới, còn ngoài giờ thì cứ cư xử như bạn bè bình thường. Sếp cũng là con người, đâu có ăn thịt ai, việc gì phải làm mọi thứ căng thẳng đến vậy?]

Úc Án nghĩ nghĩ, thấy cũng có lý.

Hai người bây giờ đang sống chung nhà, ngày nào cũng gặp nhau ở công ty lẫn ở nhà, trốn cũng chẳng trốn được. Xây dựng một mối quan hệ thân thiện thì vẫn là lựa chọn sáng suốt.

Tổng hợp từ mấy câu trả lời, Úc Án thấy chỉ có ăn cơm và xem phim là có vẻ khả thi nhất.

Nói về ăn uống... cô từng thấy Nguyễn Thính Thời hễ đi ăn là vài nghìn cho một bữa lẩu, vài trăm cho một bát canh bổ dưỡng, kiểu chi tiêu này cô không mời nổi. Còn nếu mời ăn mấy quán bình dân thì lại có vẻ... hơi quê mùa.

Nghĩ vậy, cô quyết định: Tấm lòng mới là quan trọng, cho nên, tự nấu ăn.

Chiều hôm sau tan làm, Úc Án đến chợ mua một ít nguyên liệu về.

Không ai từng dạy cô nấu ăn. Hồi nhỏ, dì cô chỉ bắt cô làm việc nhà như rửa bát, giặt quần áo, quét dọn... chứ chưa bao giờ để cô đυ.ng vào nồi niêu xoong chảo.

Có lẽ vì khi đó nhà dì không khá giả gì, sợ cô làm hỏng mất đồ ăn chăng?

Lên đại học cô toàn ăn ở căng-tin, đi thực tập thì công ty cũng có căng-tin, thỉnh thoảng mới gọi đồ ăn ngoài, nói chung là chưa từng thực sự vào bếp.

Nhưng mà... chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy rồi còn gì?

Hồi nhỏ xem dì nấu ăn nhiều rồi, mấy kiến thức cơ bản cô vẫn nhớ.

Thừa lúc Nguyễn Thính Thời chưa về, cô tranh thủ "thí nghiệm" trong bếp, rửa rau, thái rau. Cô vẫn tưởng thái rau là việc đơn giản, nhưng khi cầm dao mới biết không hề dễ chút nào. Tuy không được thuần thục, nhưng nhìn chung vẫn tạm ổn.

Cô chọn món dễ nhất, dưa chuột xào.

Muối, bột ngọt... cô cho tất cả bằng cảm giác. Lửa thì cứ thấy gần chín là xào lên.

Xong xuôi, nhìn bề ngoài cũng ra gì lắm.

Cô nghĩ: "Nấu ăn có gì khó? Dễ ợt."

Cô rửa một đôi đũa, gắp một miếng dưa chuột lên nếm thử, chưa kịp nuốt đã phun ngay vào thùng rác.

Mặn chết đi được!

Úc Án lao ra phòng khách rót một cốc nước, uống ừng ực.

Quả nhiên, nấu ăn không đơn giản như mình tưởng, phải luyện thêm mới được.

Nguyễn Thính Thời về nhà đúng lúc ấy, vừa bước vào cửa đã thấy cảnh bếp núc ngổn ngang, hai người bốn mắt nhìn nhau. Nguyễn Thính Thời dời mắt đi, giọng nhàn nhạt: "Em đang nấu cơm à?"

"Vâng vâng!" Úc Án vội chạy vào bếp dọn dẹp, rồi đổ đĩa dưa chuột mặn chát kia vào thùng rác: "Em đang luyện tay nghề."