Hai chữ “chị ơi” vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh vỡ toàn bộ mộng ảo mà Trình Thư Dật đang chìm trong đó.
Cô khẽ nhắm mắt thở dài, ôm người trong lòng đầy nóng bỏng, nhưng trái tim lại từ từ lạnh đi.
“Được rồi.” Trình Thư Dật nhẹ giọng, buông vòng tay, đứng dậy: “Vừa rồi em đang xem gì vậy?”
Cô quay lại vị trí ban đầu, vẻ mặt lại trở về xa cách thường ngày.
Thái độ đột ngột thay đổi ấy vẫn chưa thể kéo Tư Thính Bạch ra khỏi giấc mộng dịu dàng.
“Em đang xem địa điểm quay ngày mai, muốn làm quen trước với bối cảnh nhân vật, chị ạ.” Tư Thính Bạch vừa đáp, vừa nâng chiếc iPad trong tay lên để người bên cạnh có thể nhìn rõ.
Trên màn hình là một tiệm sách, địa điểm quay chính ngày mai.
Đây là một trong số ít dấu vết cuộc sống thường dân mà cô cần giữ lại trước khi chính thức ra mắt với tư cách idol.
Trình Thư Dật cao một mét sáu tám, tuy không cao bằng Tư Thính Bạch, nhưng lúc này đang đứng còn Tư Thính Bạch thì ngồi dưới đất, giữa hai người tạo thành khoảng cách rõ rệt.
Ngồi dưới chân, Tư Thính Bạch ngẩng mặt lên nhìn cô, đỉnh đầu vừa mới gội sấy xong nên tóc phồng lên mềm mại, hai bên má còn chút thịt baby, ngẩng mặt nhìn người khác với vẻ đáng yêu ngoan ngoãn.
Tự dưng khiến người ta muốn bóp má một cái.
Đang nghĩ thì tay Trình Thư Dật cũng làm thật.
Ngón tay nhẹ nhàng véo lấy má cô, còn khẽ lắc lắc: “Hôm nay em bôi gì lên mặt vậy?”
“Cái này nè!” Tư Thính Bạch phất tay chỉ vào góc màn hình đầy đồ skincare đắt tiền.
Trong góc ấy, ẩn mình là một hũ kem dưỡng trẻ em màu phấn hồng.
Trình Thư Dật không nhịn được bật cười, ánh mắt khẽ rủ xuống, bất đắc dĩ nói: “Hôm nay em không mang túi mà? Cái này ở đâu ra vậy?”
“He he.” Nhìn thấy Trình Thư Dật cười, Tư Thính Bạch cũng cười tít mắt: “Em giấu trong túi quần tây đó.”
Trình Thư Dật thực sự không tưởng tượng nổi, người ngồi cả tối ở quầy bar với vẻ mặt lạnh tanh lại mang theo một hũ kem dưỡng trẻ em bên mình.
Càng không tưởng tượng nổi, một món đồ với thành phần đơn giản như vậy mà khi chạm vào da lại có cảm giác mềm mịn thế kia.
“Tại sao phải mang theo?” Trình Thư Dật cố tình hỏi, nhưng đã buông má cô ra.
“Vì tối nay chị sẽ tới phim trường, em nghĩ nếu tối nay chị vui, mà em cũng diễn tốt, thì biết đâu có thể được về nhà với chị. Nên em mang theo.” Tư Thính Bạch trả lời vô cùng nghiêm túc, trong đôi mắt trong vắt như mực in rõ bóng dáng của Trình Thư Dật: “Với lại em rất muốn…”
Câu nói càng lúc càng nhỏ, Tư Thính Bạch khẽ nuốt nước bọt.
Ánh mắt cô dừng lại trên đôi môi Trình Thư Dật, chẳng hiểu sao khát khô.
“Muốn gì cơ?” Nhìn thấu khao khát trong mắt cô, Trình Thư Dật nhẹ giọng, dỗ dành.
“Muốn hôn chị.” Tư Thính Bạch ngoan ngoãn thổ lộ, đôi mắt trong suốt, hàng mi dài khẽ run như con bướm vỗ cánh bay ngang mặt hồ vừa bị làm phiền.
Nhìn ánh mắt ấy từng chút một đắm chìm, Trình Thư Dật cong môi: “Được.”
Vừa dứt lời, người vẫn đang ngồi khoanh chân dưới đất lập tức quỳ gối, rồi từ từ đứng dậy.
Một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước dừng trên môi, rồi tách ra, trong không khí thoang thoảng mùi thơm ngọt như đào chín.
Là mùi của kem dưỡng trẻ em Tư Thính Bạch dùng.
“Vậy em cũng có thể ôm chị, được không?” Ánh mắt Tư Thính Bạch nóng bỏng, kìm nén và khao khát đan xen nhau.
Hỏi trước rồi làm sau đó là quy tắc Trình Thư Dật đặt ra từ lần đầu tiên đưa cô về nhà.
Đến giờ đã một tháng trôi qua, số lần đưa cô về nhà đếm không xuể.
Thế nhưng Tư Thính Bạch vẫn ngoan ngoãn giữ lời, không bao giờ vượt quá giới hạn.
Trình Thư Dật tỏ ra rất hài lòng, cảm thấy nên thưởng thêm cho người ta một chút:
“Được, cho em ôm tôi lên giường, cũng cho phép những chuyện sau đó xảy ra.”
Cánh tay vòng qua eo, khuỷu tay vững vàng đỡ lấy đôi chân, Trình Thư Dật liếc thấy tay của Tư Thính Bạch vẫn nắm chặt, hoàn toàn không dám tự tiện đặt lên người mình nếu chưa được cho phép.
Rất biết điều, cũng rất kiềm chế ngay cả khi được “thưởng” ôm lấy chị, cũng không dám sờ linh tinh.
Rõ ràng đã từng làm chuyện thân mật nhất rồi cơ mà.
Trình Thư Dật vô thức nhớ lại đêm đầu tiên mang cô về nhà.
Cô gái sau khi tắm rửa sạch sẽ, khoác chiếc sơ mi trắng của mình, quỳ gối trên tấm thảm. Khuôn mặt xinh đẹp lộ rõ sự lúng túng và căng thẳng, nhưng trong đôi mắt lại là ngọn lửa nóng bỏng và điên cuồng.
Hai cảm xúc trái ngược đan xen, vậy mà điều Trình Thư Dật nhớ nhất lại là sự thuần khiết và trong trẻo trong ánh mắt ấy.
Giống y hệt người trong ký ức của cô.
Vì thế, Trình Thư Dật đã chủ động bước tới, hôn lên đôi mắt kia.
“Ưʍ... Tư Thính Bạch.”
Lời trách khẽ mang chút giận, ánh đèn lấp lánh cũng rung rinh theo giọng nói.
Người đang quỳ bị đẩy nghiêng đi một chút.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, làn da trắng hơn cả tuyết hiện lên một dấu răng đỏ mới tinh.
Không lệch chút nào, in thẳng lên xương quai xanh của Trình Thư Dật.
Nhận ra mình phạm lỗi, Tư Thính Bạch cúi đầu, không dám nhìn vào mắt cô.
Chỉ một nụ hôn đã khiến cảm xúc mất khống chế. Khi từng lớp vải bị cởi bỏ, môi lưỡi quấn lấy nhau, không chừa chút khe hở.
Nhưng đối với Tư Thính Bạch, vẫn chưa đủ. Du͙© vọиɠ chiếm hữu càng lúc càng mạnh, chỉ hôn thôi là không đủ. Chín năm khát khao, cô muốn nhiều hơn thế.
Muốn để lại dấu ấn, muốn hoàn toàn chiếm lấy...
“Tự đeo vào.” Trình Thư Dật cúi đầu nhìn dấu răng trên xương quai xanh, giọng nói mang theo chút khó chịu.
Điều duy nhất khiến cô vừa lòng, là sự phục tùng tuyệt đối của Tư Thính Bạch.
Dụng cụ giữ miệng được đeo chắc sau đầu, ánh kim loại bạc dưới ánh đèn cam hắt lên thứ ánh sáng lành lạnh. Môi bị quả bóng chặn lại, không thể khép, đầu lưỡi nhỏ màu hồng nhạt cùng quả bóng đen kẹt lại một chỗ. Thêm chút thời gian nữa, nước dãi mất kiểm soát sẽ bắt đầu tràn xuống theo khóe môi.