Chương 8

“Đây là thẻ của tôi. Tên tôi là…”

Giọng người phụ nữ hòa vào tiếng mưa, mơ hồ không rõ, còn hàng mi của Tư Thính Bạch thì đã ướt đẫm.

Trình Thư Dật.

Tư Thính Bạch lặp lại cái tên này trong lòng, từng chữ từng chữ nghiền ngẫm, như nâng niu, như khắc ghi.

Cái tên mà cô đã thầm gọi suốt chín năm.

Cuối cùng cũng chính thức được nghe rồi.

Cuối cùng, dưới tán ô, Tư Thính Bạch cũng nhìn rõ gương mặt người phụ nữ kia.

Ánh mắt tội nghiệp pha lẫn vẻ vui mừng lóe lên rồi nhanh chóng bị cô nén xuống. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên những ngón tay trắng thon dài trước mặt, dồn toàn bộ sức lực vào bàn tay ấy, từng chút một đứng dậy.

“Chào chị, em tên là Tư Thính Bạch.”

Em cuối cùng cũng tìm được chị rồi.



“Đang nghĩ gì vậy?”

Tiếng máy sấy tóc đột ngột ngừng lại.

Trình Thư Dật nghiêng đầu nhìn người đang ngồi xếp bằng dưới chân mình, cúi đầu dán mắt vào màn hình tablet.

Từ vị trí đó có thể thấy rõ đỉnh đầu Tư Thính Bạch, cùng dái tai nhỏ nhắn ẩn giữa mái tóc đen mềm.

Máy sấy bị cô tiện tay đặt lại lên bàn, Trình Thư Dật đưa tay rảnh ra.

Ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng nhấc lấy dái tai của cô gái. Một mùi thơm nhàn nhạt của hoa chi tử từ cổ tay Trình Thư Dật thoang thoảng bay tới, lướt qua chóp mũi Tư Thính Bạch.

Cảm giác ấm áp ấy kéo Tư Thính Bạch ra khỏi dòng suy nghĩ, cô ngẩng đầu nhìn Trình Thư Dật.

Ngày hôm đó cũng như thế chính chị là người đã che ô, dắt cô gái ướt như chuột lột về khách sạn này.

Vẫn là chỗ ngồi này, ngoan ngoãn chờ Trình Thư Dật sấy tóc cho mình.

“Hôm nay mưa to quá.” Tư Thính Bạch chăm chú nhìn vào mắt cô ấy, nhẹ giọng nói: “Em đang nghĩ tới hôm đó, lần đầu tiên gặp chị. Hôm ấy mưa cũng to như vậy. Em lúc đó chắc là rất thê thảm, giống như ấn tượng đầu tiên của chị về em.”

“Cả đời em có đúng hai lần khốn khổ nhất thì đều rơi vào tay chị. Em đang nghĩ chắc chị thấy em mất mặt lắm.”

Tư Thính Bạch mải chìm trong những dòng suy nghĩ của riêng mình, hoàn toàn không để ý đến sự xao động thoáng qua trong ánh mắt Trình Thư Dật khi nghe câu ấy.

“Không cảm thấy mất mặt.” Trình Thư Dật khẽ bật cười: “Ngược lại, tôi lại thấy ánh mắt em nhìn tôi rất sâu.”

“Ánh mắt?” Tư Thính Bạch vẫn chưa kịp phản ứng, đầu cô lúc này toàn là “mất mặt” và “thảm hại”.

Trình Thư Dật gật đầu, giọng dịu đi: “Em có một đôi mắt rất giống cô ấy.”

“Em nhớ nửa sau câu đó!” Tư Thính Bạch lập tức bật lại, như bị khơi lại hồi ức: “Hôm ấy chị nói ‘Đi theo chị đi.’”

“Nhưng mà chị ơi, em giống ai cơ?”

Thấy đối phương đang chìm trong ký ức về đêm mưa năm đó, Trình Thư Dật không đáp lời ngay.

Cô chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt Tư Thính Bạch đôi mắt trong veo không chút tạp niệm ấy khiến gương mặt một người con gái khác hiện lên trong trí nhớ.

Năm đầu đại học, người chị khóa trên từng giúp cô chuyển hành lý cũng có một đôi mắt như thế.

Họ từng quen nhau trước qua mạng, sau đó cô thành đàn em của chị ấy.

Cùng ngành, cùng lý tưởng, cùng theo đuổi một ước mơ trở thành những ký giả dám nói lên tiếng lòng nhân dân.

Năm ấy, chị ấy từng cười rạng rỡ dưới nắng, đứng giữa dòng người quay lại vẫy tay gọi tên cô, giục cô mau đuổi theo.

Chiếc máy ảnh từng dùng để ghi lại tư liệu, hôm ấy đã bị cô vô thức hướng về phía khuôn mặt ấy.

“Tách” một khung hình khiến thời gian như ngưng đọng. Nụ cười của thiếu nữ năm đó cũng vĩnh viễn dừng lại trong bức ảnh ấy.

Tất cả rõ ràng như vừa mới hôm qua. Nhưng người thì đã không còn nữa.

Quá khứ dần trở thành cơn mộng lặp lại mỗi đêm, giày vò Trình Thư Dật đến tận xương tủy.

“Rất giống.” Trong thoáng thất thần, Trình Thư Dật nghe thấy chính mình nhẹ giọng thốt lên: “Giống một người tôi từng quen chín năm trước.”

Chín năm trước...

Tư Thính Bạch chỉ cảm thấy hô hấp của mình khựng lại một nhịp, tiếp theo đó tim đập loạn như điên, như thể bị ai đạp ga tăng tốc không phanh.

Chín năm trước hóa ra không chỉ mình cô là còn nhớ rõ.

Một niềm vui bất ngờ khiến cô khó lòng kiềm chế. Cô còn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng rồi lại bị ánh mắt dịu dàng của Trình Thư Dật làm ngẩn người.

Suốt một tháng quen biết, rất hiếm khi Trình Thư Dật có ánh nhìn như thế.

Lần đầu là sau khi say, ngơ ngẩn nhìn vào mắt cô hồi lâu không nói lời nào.

Lần thứ hai là sau đêm hôm đó, hơi thở còn chưa đều, Trình Thư Dật nhẹ nhàng tựa vào cổ cô, khe khẽ thở dài.

Còn lần này là lần thứ ba.

Tư Thính Bạch không dám hỏi thêm về quá khứ, chỉ sợ làm vỡ tan cái tĩnh lặng mong manh của khoảnh khắc hiện tại.

Ánh mắt giao nhau, không mang dục niệm, chỉ như một nụ hôn tinh thần lặng thầm.

Tư Thính Bạch lặng lẽ, dùng ánh mắt mình hôn Trình Thư Dật hàng ngàn hàng vạn lần.

Cho đến khi nụ hôn thật sự nhẹ nhàng rơi lên môi.

“Em nhớ chị lắm.”

Giọng nói khẽ như gió thoảng, nhưng Tư Thính Bạch vẫn nghe được.

Ánh nhìn giao nhau rời đi, Tư Thính Bạch dang tay ôm lấy người đang nghiêng người về phía mình, vững vàng đón lấy Trình Thư Dật vào lòng.

Em nhớ chị lắm… Trình Thư Dật cảm nhận hơi ấm trong vòng tay, thầm gọi trong lòng: Em nhớ chị lắm, Chiêu Chiêu à.

Con tim vẫn đang điên cuồng đập dồn, như muốn tìm một lối thoát, nhưng ánh mắt người kia lại rời đi, tất cả chỉ đành nín lại, vang vọng trong l*иg ngực.

Tư Thính Bạch đang ngập tràn hạnh phúc, chẳng thể nghe thấy cái đuôi của câu “Em nhớ chị lắm” ấy.

Cô cũng không phát hiện ra ánh mắt dịu dàng ấy, thực ra chỉ xuyên qua cô để nhìn đến một người khác.

Trong phút giây ấy, Tư Thính Bạch đem tất cả tình cảm trong lòng mình dốc ra, lại cẩn thận gói ghém, nén lại thành một câu chữ đơn giản.

“Em cũng nhớ chị.” Tư Thính Bạch thì thầm bên tai Trình Thư Dật: “Chị ơi.”